|
“Em yêu anh chứ?” Anh
hỏi em. Em mỉm cười,
“Phải, em yêu anh!” “Em
yêu anh chứ?” Anh lại
hỏi. Em gắt, “Phải, em
yêu anh. Sao anh cứ
hỏi măi những điều em
nghĩ nó hiển nhiên đến
chẳng cần phải lặp đi
lặp lại.” “Em yêu anh
chứ?” Anh nh́n em nghi
hoặc. Em im lặng. Rồi
bất chợt nghe giọng ai
như giọng chính ḿnh. “Phải,
em yêu anh, nhưng bây
giờ th́ em không chắc.”
“Anh yêu em chứ?” Đừng
dối ḿnh, em biết là
không! Yêu, người ta đâu
cần phập phồng trăn trở
xem ḿnh có đang bị
mắc lừa hay đang yêu
mà không được đáp lại
nhiều bằng như thế...
CHÂU ANH
12/27/2004
|