
judas
which one is the poem
that would reduce us
to a bare minimum?
giu đa
cái nào là bài thơ
làm chúng ta rút lại
thành cái cực tiểu trần trụi?
Helped along by a small, lovely dream,
this week I recognized the student
I would have an affair with
if I was ever going to have an affair
with a student, which I am not.
Still, it was such a pleasant reverie—
still is a pleasant reverie—
right down to the details
of how the sex would unfold
and how the difference in our ages
acted as a powerful force in it.
This particular young lady is so simply
attractive—attentive, of course—smart,
matter-of-fact about delicate matters
and adventuresome in a prim way,
as if custom-made for a professor.
In the dream, she was just damn
good company and—don't laugh—
I fell for her as she was helping me
get last night's BBQ-sauce stain
off my shirt so I could wear it again
out to another trendy little restaurant
she knew.
Đựơc giúp (trong chiều hướng cá biệt) bởi một giấc mơ nhỏ, đáng yêu
tuần này tôi đã nhận ra người học sinh
tôi sẽ gian díu
nếu tôi đã từng gian díu
với một học sinh, tôi chưa hề.
Thinh lặng, đó là điều mộng tưởng thú vị làm sao –
thing lặng là một điểu mộng tưởng thú vị –
ngay tận những chi tiết
làm sao tính dục được bộc lộ
và làm sao sự khác biệt trong tuổi tác chúng ta
đóng vai trò như một sức mạnh trong tính dục.
Nguời thiếu phụ trẻ đặc biệt này hết sức
quyến rũ – chú tâm, dĩ nhiên – thông minh
tỉnh bơ về những vấn đề nhẹ nhàng
và liều mạng trong cung cách ra vẻ
như thể theo đúng ý một vị giáo sư.
Trong giấc mơ, cô nàng quá thể
người bạn tình ngoan ngõan và – đừng cười –
tôi rơi vào cô như tối qua
cô ta giúp tôi chùi vết dơ nước sốt BBQ
dính trên áo và như thế tôi có thể mặc lại lần nữa
để tới một nhà hàng nhỏ nhắn thời thượng khác
nàng biết.
We have no creepy feelings or regrets
about the time we pre-existed before birth,
so why obsess so much
about our post-existence after death?
Is it a sort of optical illusion—inability
to imagine no consciousness, no us?
Unwillingness to let go of the idea
that tomorrow would have been precious?
Chúng ta không có những cảm giác kỳ cục và hối tiếc
về thời gian chúng ta tiền hiện hữu trước khi sinh ra,
vậy thì tại sao lại ám ảnh nhiều thế
về thời gian chúng ta tiền hiện hữu sau khi chết?
Có phải đó là lọai ảo giác – sự bất lực
để tưởng tượng không ý thức, không chúng ta?
Hãy miễn cưỡng để đi tới ý tưởng
rằng ngày mai sẽ quí giá?
________
Biography
________
Last modified on 12/31/2011 – 8:00 PM © 2004 –2011 www.thotanhinhthuc.org.