
CUBE
“Don't you dare!” I told Picasso
but he went ahead and did it anyway;
I immediately felt my nose bend
and my wrists rotate oddly.
That's what I loved about that man,
he had some novel ideas about
what makes a woman a woman.
LẬP THỂ
“Anh không dám ư!” tôi nói với Picasso
thế là anh ta tiến hành và làm
ngay; tôi lập tức cảm thấy thân thể
tôi, cánh mũi uốn cong và cổ tay
xoay tròn kỳ cục. Đó là điều tôi
thích người đàn ông này, anh ta có
những ý tưởng mới lạ, làm cách nào
để người đàn bà là người đàn bà.

VISION
hard face,
dark garb,
a warrior's
thick boots.
a charcoal
hound pup
struggled in
her arms.
wide stance,
she stood
with several
mothers as
if children
might be
worthy of
her interest.
far off, a
shopkeeper
stopped
trembling.
TẦM NHÌN
mặt lì, trang
phục đen, giày
bốt chiến binh.
một con chó
săn con vùng
vẫy trong cánh
tay của cô.
đứng dạng chân
với một vài
bà mẹ như
thể những đứa
con có lẽ
đáng cho cô
phải ham muốn.
phía xa, một
chủ tiệm ngừng
run rẩy.

ANNUNCIATION
So hard —
one hand restraining
her
so she can't flee
while lips
spread butter
on her all too mortal
ears.
“Hail, thou art
prettier even
than thy cousin
Elizabeth.
Be not afraid,
nothing
is impossible,
don't run away.”
Then the clasp
on her forearm
loosens and
becomes a caress
and, hand hooding
the microphone,
“What an
incredible dress.”
NGÀY LỄ ĐỨC MẸ MARIA
Chặt cứng –
một bàn tay kiềm chế
cô
làm cô không thể thoát
trong khi thốt
ra những lời mật
ngọt đến
chết người.
“Chào em
em xinh xắn còn
hơn cả bà chị họ
Elizabeth của em.
Đừng sợ
có gì đâu
mà sợ
đừng bỏ đi.”
Thế rồi bàn tay
nắm cánh tay cô
lỏng ra và
trở nên mơn trớn
và, những ngón tay vo tròn
giả làm micro
“Cái váy đầm
tuyệt vời làm sao!”