| |
The lullaby of your being
touches me in such a way
that I feel better
when I see you.
I feel like I can face the world
All the pettiness is useless
and it doesn't lead to goodness
so why do I indulge it anyway.
The wind sweeps right through me
takes my breath away
I feel alive
there's a mattress on the corner
of the concrete that I sleep on
there are crushed bags
in a shopping cart
That I drag along with me
As I go to every bus stop
The strangers they walk bye me
and drive bye in their autos
They are rushing somewhere
and it must be important.
I can not figure out
why they are in such a hurry.
Never taking time to pick up
cigarette butts from the gutter
or fall down on the concrete
to look at the ants crawling
and forming into cities.
The lullaby of your being
touches me in such a way
that I feel better
when I see you.
I feel like I can face the world
Maybe the start of something
Heart ache broken down
not explainable in words
echoes forever.
Runs through my veins
like a rainbow of dissolving hope.
Eyes of sadness
fill the misty morning madness
see through the never ending circumference
of indifference
The world does not weep for me.
They put me upon a shelf
and I am one of the forgotten
who sleeps upon sidewalks
stands in doorways
The gutter is my ash tray.
Heart ache broken down
not explainable in words
echoes forever.
I am the memory
that does not die-
The feeling of forever
that knows
nothing can be constant
all is change-
All is impermanent.
Love
Stephen John Kalinich
C.2010
All Rights Reserved
Last modified on 07/27/2010 – 6:00 PM
© 2004 – 2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC |
|
Hát ru về sự hiện hữu của em
chạm đến tôi như cảm
giác thoải mái
khi gặp em.
Như thể giáp mặt với thế giới
Mọi sự nhỏ nhen đều vô dụng
không dẫn tới sự tốt lành
thì tại sao tôi lại chiều lòng mình như thế
Ngọn gió quét ngang qua
mang hơi thở của tôi đi
Tôi cảm thấy đang sống
tấm thảm nơi góc
sàn xi mămg mà tôi ngủ
những chiếc bao nhàu nát
trong chiếc xe đẩy mua hàng
Mà tôi kéo theo
Khi tới mỗi trạm xe buýt
Những người lạ qua đường
và lái xe chào tôi
Họ túa ra từ đâu đó
và phải là điều quan trọng.
Tôi không hiểu
tại sao họ vội vã như vậy.
Không bao giờ thong thả nhặt
mẫu thuốc nơi rãnh nước
hoặc ngả trên sàn xi măng
nhìn lũ kiến bò
kéo thành hàng vào tận thành phố
Hát ru về sự hiện hữu của em
chạm đến tôi như cảm
giác thoải mái
khi gặp em.
như thể giáp mặt với thế giới
Bắt đầu một điều gì có lẽ
Cơn đau tim làm suy nhược
không thể diễn thành lời
âm vang mãi.
Chạy qua mạch máu tôi
như cầu vồng làm tiêu tan hy vọng.
Đôi mắt của bất hạnh
tràn đầy sự điên dại buổi sương sớm
xuyên qua chu vi không cùng
của sự lãnh đạm
Thế giới không rơi nước mắt vì tôi.
Họ để tôi lên kệ
và tôi là kẻ bị lãng quên
ngủ trên vỉa hè
đứng ngoài khuôn cửa
Rãnh nước là khay gạt tàn của tôi
Cơn đau tim làm suy nhược
không thể diễn thành lời
âm vang mãi.
Tôi là ký ức
bất tử
Cảm giác của muôn đời
biết rằng
không gì có thể cố định
mọi sự đổi thay
Mọi sự tạm thời
Tình yêu
Stephen John Kalinich
(Sinh tại Endicott,
New York, America) là một nhà thơ Mỹ.
Ông cộng tác với nhiều nhạc sĩ như P.F. Sloan,
Art Munson, Kenny Hirsch, Randy Crawford,
Mary Wilson of the The Supremes,
Odyssey, Clifton Davis và Diana Ross.
Ông viết một số ca khúc cho ban nhạc
The Beach Boys hư "All I Want to Do",
"Be Still", "Little Bird" và "A Time
to Live in Dreams" với Dennis Wilson.
|
|
|