| |
TWELVE
I was twelve when I murdered for silence.
The senile hero from number nine
trained me to shoot straight.
Silence played a deeper tune
than my father’s violin,
its bullets swifter and cleaner
than any note his dusty bow could fire.
So I shot this thrush in its hedge,
allowing it one last song -
the lullaby my mother sang,
my sister’s piccolo in flight ...
before silencing it
and something else, forever.
I watched it fall through its cage,
the instinct to sing
still alive in its wings,
then listened again.
A sea wind
bowed the field of reeds beyond.
________
Biography
________
Last modified on 03/15/2011 – 8:00 PM © 2004 –2011 www.thotanhinhthuc.org.
|
|
TUỔI MƯỜI HAI
Tôi chọn sự im lặng vào lúc tôi mười hai tuổi.
Người cựu chiến binh bị lãng quên nơi ngôi nhà số chín
dạy tôi cách bắn chuẩn.
Sự im lặng chơi một giai điệu sâu lắng
hơn cây đàn vĩ cầm của cha tôi,
những viên đạn của nó nhanh và gọn hơn
bất cứ nốt nhạc nào của cây kéo đàn đầy bụi có thể bật ra
Như vậy tôi đã bắn con chim sơn ca này trong bờ rào
cho phép nó một tiếng hót cuối cùng –
bài hát ru của mẹ tôi hát,
tiếng sáo piccolo của chị tôi bay bổng
trước khi im lặng nó
và điều quan trọng nữa, mãi mãi.
tôi đã nhìn nó rơi qua cái lồng
bản năng để hót
còn tồn tại trong đôi cánh đập
rồi sau đó lắng nghe lần nữa.
Cơn gió biển
làm oằn cánh đồng sậy bên kia.
Ghi chú
Đến một lứa tuổi nào đó có những bất bình với gia đình, cha mẹ, một số trẻ em thường chọn sự im lặng để biểu lộ thái độ của mình. Bài thơ nói về điều đó. Con chim sơn ca, bờ rào là những ẩn dụ về một thời tuổi thơ đã bị bóp nghẹt.
|
|