
FAIRYTALES
Story-tellers know what scholars learn
That we in time, because of time, must burn
And to the womb of Death we must return.
Fairytales tell us what we can’t forget;
That we are always children, to expect
The witches’ woods of trauma and neglect.
In almost every fairytale we’ve ever heard
We children can’t be seen, can’t say a word,
And know our Fate must always be absurd.
For instance, when the father suffers grief,
He sends us children to our stepmom’s double
Who puts us on a cross or bas relief.
Our task, then, is to be resurrected
By challenging the unexpected,
To re-appear the fractally perfected.
Hansel and Gretel, Snow White are the best
To learn from, learn never to trust or rest
- The poorest of us and the wealthiest.
When we toast Life, remember we’re Death’s guest.
TRUYỆN CỔ TÍCH
Những người kể chuyện biết những gì những nhà học giả nhận biết
Rằng trong thời gian, bởi thời gian, chúng ta phải bị đốt cháy
Và trở về nơi tử cung của sự chết
Những chuyện cổ tích kể lại những gì chúng ta không thể quên;
Rằng chúng ta luôn luôn là những đứa trẻ, trông chờ
Những rắc rối và sự sao lãng của những mụ phù thủy.
Trong hầu hết những chuyện cổ tích chúng ta từng nghe
Chúng ta những đứa trẻ không được thấy, không thể nói nên lời
Và biết rằng số phận chúng ta phải luôn luôn vô lý.
Chẳng hạn, khi người cha trải qua nỗi đau buồn
Ông gửi chúng ta những đứa trẻ tới một bà không khác gì mẹ ghẻ
Đặt chúng ta lên thập giá hoặc để chúng ta rơi vào tình trạng còi cọc
Công việc của chúng ta, lúc đó, là phải sống lại
Bằng sự thách thức với điều-không-trông-đợi,
Để tái hiện điều-đã-được-hoàn-thiện từng phần.
Hansel và Gretel, Snow White là hạng nhất
Để học từ đó, học không bao giờ trông cậy hoặc bỏ qua
- Những kẻ nghèo nhất trong chúng ta và những kẻ giàu nhất.
Khi chúng ta chúc mừng cuộc sống, nên nhớ, chúng ta là người khách của Thần chết.
Chú thích
Hansel (anh) và Gretel (em gái) là con một người tiều phu nghèo, bị người mẹ kế âm mưu làm cho người cha phải vào rừng, để tránh bớt miệng ăn. Trong rừng chúng phát hiện một ngôi nhà làm bằng bánh mì và bánh ngọt. Nhưng đó là ngôi nhà của một mụ phù thủy già, chuyên môn dụ dỗ con nít để ăn thịt. Bà ta bắt Gretel làm nô lệ, và nhốt Hansel trong một cái lồng sắt, nuôi Hansel cho mập để ăn thịt. Nhưng vì bà ta mù nên mỗi lần kiểm tra Hansel đưa ra một khúc xương. Sau một tuần, mất kiên nhẫn, bà ta sai Gretel đốt lò và thúc giục Gretel thò vào xem lò nóng chưa. Gretel làm bộ không hiểu, bà ta tức giận tự thò đầu vào, ngay lập tức Gretel xô bà ta vào trong lò lửa. Bà phù thủy cháy thành tro và hai anh em, vơ vét ngọc ngà châu báu tìm đường về nhà. Người dì ghẻ đã chết và người cha mừng rỡ đón các con trở về, sống trong giàu có.
Snow White, tức Truyện Bạch Tuyết và Bảy chú lùn. Ngày xưa có một bà hòang hậu, ngồi khâu ở cửa sổ, bất ngờ cây kim chích vào ngón tay, rơi 3 giọt máu xuống tuyết và thành cửa sổ màu gỗ mun. Bà ước sinh được một cô gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen mun. Chẳng bao lâu bà hạ sinh một công chúa với những đặc điểm trên, đặt tên là Bạch Tuyết. Ngay sau khi sinh Bạch Tuyết, bà qua đời.
Nhà vua lấy vợ kế, rất đẹp nhưng tự cao. Bà ta có một chiếc gương thần, và thường hỏi gương, “Gương ơi, ai là người đẹp nhất trong đất nước này?” Và gương thần luôn luôn trả lời, “Bà là người đẹp nhất.” Nhưng khi Bạch Tuyết lên bảy thì gương thần trả lời, “Bạch Tuyết là người đẹp nhất.”
Vì lòng ghen tỵ, bà sai một người thơ săn mang Bạch Tuyết vào rừng giết đi, và mang về cho bà ta trái tim. Người thơ săn thả Bạch Tuyết đi và lấy tim một con nai nhỏ thay vào. Trong rừng, Bạch Tuyết được bảy chú lùn săn sóc. Về phần người dì ghẻ, bà biết Bạch Tuyết còn sống, khi hỏi gương thần. Bà thân vào rừng, ba lần hãm hại Bạch Tuyết nhưng đều được bảy chú lùn giải cứu. Cuối cùng, bà giả làm vợ một người nông dân, dâng trái táo có tẩm độc cho Bạch Tuyết. Bạch Tuyết ăn phải và rơi vào giấc ngủ hôn mê. Bảy chú lùn đặt Bạch Tuyết trong chiếc quan tài bằng kính. Thời gian trôi qua, có một hòang tử đi ngang, trông thấy Bạch Tuyết, bèn mang quan tài nàng đi. Trong lúc di chuyển, va vào bụi rậm, khiến cho miếng táo độc trong cổ họng rơi ra, đánh thức nàng dây. Hòang tử tuyên bố làm đám cưới với Bạch Tuyết.
Không biết Bạch Tuyết còn sống, một hôm bà dì ghẻ hỏi gương thần, gương thần trả lời, “Hòang hậu trẻ một nghìn lần đẹp hơn bà.” Không biết hòang hậu trẻ là con ghẻ của mình, bà tới dự đám cưới và chết điếng khi biết sự thật. Để trừng phạt, một đôi giày sắt được mang tới và buộc bà phải xỏ chân vào, và khiêu vũ cho đến khi ngã chết.