AS TIME GOES BY
That was a golden age in which we lived.
Each day was summer, God was everywhere,
In every molecule of New York City air
When we were young and just believed in us.
That was a haloed age in which we lived,
Late twentieth century summer, love was everywhere.
I’d stop beside you on our walks to stare
At you, buying a peach, climbing a bus’s stair.
And there were buts, but always and & and
Sitting in Central, doodling each other’s hand,
And I recited poems, my simple fictions
In meter, rhyme, and New York City diction.
As dusk drew near we’d hold a darkening kiss.
When you’re distressed, you must remember this.
THỜI GIAN TRÔI QUA
Đó là thời đại vàng chúng tôi đã sống.
Mỗi ngày là mùa hè, Chúa ở mọi nơi,
Trong mỗi phân tử của bầu không khí New York City
Khi chúng tôi còn trẻ và tin vào sự tồn tại của chúng tôi.
Đó là thời đại hào quang chúng tôi đã sống,
Mùa hè cuối thế kỷ hai mươi, tình yêu ở mọi nơi.
Tôi dừng lại bên em trong lúc đi dạo, nhìn
Em đăm đăm, mua một trái đào, leo lên xe búyt.
Và có những cái nhưng mà, nhưng luôn luôn và & và
Ngồi ở công viên Central, viết nguệch ngọac vào tay nhau,
Và tôi đọc những bài thơ, những tưởng tượng đơn giản của tôi
Trong thể luật, vần và phát âm của New York City
Cho đến lúc trời chạng vạng chúng ta vẫn còn giữ nụ hôn trong tối.
Khi em đau buồn, em phải nhớ điều này.