
Tim Thomson, "Father & Son"
From the author: This poem alludes to is the tragic reconciliation I had with my father the day he died and my feelings later in which I sought forgiveness and found forgiveness for the difficulties in our relationship. In childhood we were very close. In my adolescence it was a difficult time for both of us. Its placement in the book is meant to suggest a parallel between our sleepwalking through life and the sleepwalkers in the 9/ll poem, that is the relationship between private and public trauma I talk about in the Afterword.
As you can gather, my poetry books are not collections but are carefully structured books.
FATHER AND SON
Finally I’ve learned forgiveness at this age,
For your mistakes that crippled me,
Which I’ve repeated. I have seen far worse.
You made them out of ignorance, not choice.
The rage I had, the wisdom that I lacked
Amaze me now, as if a page
That I was reading suddenly caught fire
And images of you tumbled from the smoke,
Words you mumbled when you were very tired,
Dying, your hand in mine, that long last night,
Both knowing you had lost all breath to fight.
“It’s late,” you said, “I don’t want you to go.
But you have to leave me.” So I sighed
And, like a child in winter, buttoned up my coat.
“I love you,” we said simultaneously.
“Kiss your son for me,” who then was four months old.
The next day you were found unsaveable and cold.
So if I try to save you on this page
And if you try to save me from your realm,
Eons away, distances so vast
It seems a microscopic stage our past
Of father and son struggling through myth
Which we enacted witlessly and sick,
Dumb, irreconcilable, compelled
To make this seeming paradise a hell
In which we sleptwalked like the shade you are,
The shadow of a man I hoped to be.
Why were we burdened, little you and me
Or, as you often said, “How can this be?”
____________________________________________________
Lời tác giả: Bài thơ này ám chỉ sự hòa giải bi thảm của tôi với cha tôi vào ngày ông qua đời, và những cảm xúc sau đó là tìm kiếm sự tha thứ và đã tìm thấy sự tha thứ cho những cảnh khó khăn trong mối liên hệ cha con. Trong thời thơ ấu, tôi rất gần gũi ông. Trong thời thanh niên là lúc khó khăn cho cả hai chúng tôi. Sự sắp đặt bài thơ này trong cuốn sách hàm ý sự trùng hợp giữa sự mộng du của chúng tôi xuyên suốt cuộc đời và những kẻ mộng du trong bài thơ về biến cố 9/11, đó là sự liên hệ giữa cơn chấn thương riêng và chung mà tôi đã nói trong Lời bạt.
Như bạn có thể suy ra, những tập thơ của tôi không phải là những tuyển tập nhưng là những tập thơ được kết cấu cẩn thận.
CHA VÀ CON
Cuối cùng, ở tuổi này, con đã học được sự tha thứ,
Vì những sai sót của cha đã làm hỏng con,
Những sai sót đó con đã lập lại. Tệ hại hơn nhiều.
Những sai sót do cha không biết, chứ đâu chọn lựa.
Con đã có thừa sự giận dữ, và thiếu sự khôn ngoan
Điều đó bây giờ làm con ngạc nhiên, như thể một trang sách
Con đang đọc bất thình lình bắt lửa
Và hình ảnh của cha ngã nhào từ cột khói,
Những tiếng cha lầm bầm khi đã mệt lả,
Lúc hấp hối, con đã nắm tay cha, đêm dài cuối cùng đó,
Cả hai chúng ta đều biết cha đã chiến đấu đến hết hơi.
“Trễ rồi,” cha nói, “Cha không muốn con đi.
Nhưng con phải bỏ cha ở lại.” Lúc đó con đã thở dài.
Và, như một đứa trẻ trong mùa Đông, con cài áo khóac.
“Con (cha) thương cha (con),” chúng ta cùng nói.
“Hôn đứa cháu cho cha,” đứa cháu mới 4 tháng tuổi.
Hôm sau, cha được tìm thấy đã chết và lạnh.
Như thế, nếu con cứu cha trên trang giấy này
Và nếu cha cứu con từ vương quốc của cha,
Khỏang thời gian vô tận vụt qua, khỏang cách mênh mông đó
Tưởng như một sân khấu vi mô, quá khứ của chúng ta
Của cha và con vẫy vùng qua huyền thọai
Mà chúng ta đã diễn vai như mất hồn và chán ngán,
Đần độn, bất tương nhượng, thúc bách
Để làm cái thiên đường ra vẻ này là địa ngục
Trong đó chúng ta đã mộng du như thể cha là cái bóng,
Cái bóng của người đàn ông con mong được trở thành.
Tại sao chúng ta bị đè nặng, tuổi thơ của cha và con
Hoặc, như cha thường nói, “Làm sao lại có thể thế này nhỉ?”