NAMING JUDITH RODRIGUEZ
From the first words of the opening line,
the thin seasound in my ears named poet
and tugged insistently at my shoulder,
saying _Judith Rodriguez is her name;
look for her elsewhere in the wider world
of letters_. I was not done, but the poem,
"Naming Nasturtium", was soon echoing
as if the poet had taken a thunk
at the side of the mahogany ship
as it lay unburied on the sand, with
words strong enough to echo in its depths,
past the remnants of bilgewater crawling
with crabs addled by sudden sunlight, past
the remnants of ages, eddying in
still air, out into the open, dreamt air.
GỌI TÊN JUDITH RODRIGUEZ
Từ những chữ đầu tiên của dòng mở đầu,
cái âm miền biển mỏng manh gọi tên nhà thơ
và kéo lay mạnh nơi vai tôi,
bảo, Judith Rodriguez là tên cô;
hy vọng cô ở đâu đó trong thế giới rộng lớn hơn
của văn học. Tôi đã không hòan tất, trừ bài thơ,
“Đặt tên cây hoa sen đất” đã chẳng mấy chốc vang dội
như thể nhà thơ đập mạnh vào
bên sườn con tàu màu gụ
như nó nằm trên bãi cát với
những chữ mạnh mẽ đủ vang dội tới bề sâu của nó,
bên kia những tàn tích của nước bẩn trong đáy tàu
với những con cua bò lổn ngổn xuyên qua ánh nắng bất ngờ, bên kia
những tàn tích của những thời đại, cuộn xóay trong
không khí tĩnh lặng, từ đâu đó vào khỏang rộng mở, mơ màng.