| |
UNPREDICTABLE PASSAGE
The place where
the surgeon drove
across the berm
is marked with a cactus
and simple flowers...
It can't be seen
at night, either –
on this sinuous road
between old
mission towns
and lost Chumash villages
whose stone relics
can sometimes be found
in patchwork middens;
the voyagers traverse
this route, in search
of meaning
that expires in transit –
and unwary travelers
become shrines along
the highway – a cairn
or odd plant to commemorate
the sudden errors
of unpredictable passage.
FORGOTTEN MOMENTS
I need
to get out of this mess;
this collection of dust, rocks
and incoming messages
all of which beg
for responses
that get dutifully sent
in folded envelopes
with well-licked stamps
that faithfully append –
Need to escape
this hoping for hope;
waiting in airports
caught in traffic
with people I don't know,
never will, of whom
I catch glimpses
through car windows –
a life in passing
finding our respective slots
in the grid
smiling within, knowing
"enough is plenty..."
And putting the boxes away
Again – as fast
as they come in;
the shelves, their own
pantheon of forgotten
moments.
________
Biography
________
Last modified on 06/19/2011 – 6:00 PM
© 2004 – 2011 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC
|
|
HÀNH LANG BẤT KHẢ ĐÓAN
Nơi chốn
nhà phẩu thuật lái xe
qua con đường hẹp
được đánh dấu với một cây xương rồng
và những đóa hoa đơn giản …
nơi chốn ấy không thể thấy
vào ban đêm –
trên con đường ngoằn ngoèo này
giữa những thị xã cổ
thuộc khu truyền giáo
và những khu làng Chumash đã biến mất
mà những di tích bằng đá
đôi khi được tìm thấy
trong những đống rác lộn xộn đủ thứ;
những nhà thám hiểm đi ngang
con đường này, tìm
ý nghĩa
tàn phai trong khỏanh khắc –
và những nhà du lịch bất cẩn
trở thành những thánh địa dọc
theo xa lộ – một chồng đá
hoặc cái cây đặc biệt để tưởng nhớ
những lầm lỡ bất ngờ
của hành lang bất khả đóan
__________
Chumash là một bộ lạc Da đỏ ở California.
NHỮNG KHỎANH KHẮC QUÊN LÃNG
Tôi cần
ra khỏi tình trạng bừa bộn này;
bộ sưu tập bụi, đá
những thông điệp đang tới
tất cả những điều đó cầu xin
những câu trả lời
được gửi đi
trong những bao thơ dán
được dán
bằng những con tem có keo dán –
tôi cần thóat ra
sự hy vọng này bất kể thế nào
chờ đợi ở những phi trường
bị kẹt xe
với những người tôi không biết
sẽ chẳng bao giờ biết, những người
tôi chợt thấy
qua những kính cửa xe –
một cuộc đời tình cờ
tìm kiếm những nơi chốn riêng
trong đời
mỉm cười bên trong, biết
“đủ là nhiều …”
và vứt đi những chiếc hộp
lần nữa – nhanh
như chúng đến;
những cái bệ
lăng tẩm những khoảnh khắc lãng quên
của chúng.
|
|