| |
Early morning running around Hồ Gươm Lake,
smelling some familiar scent breathed in and
out some lifetimes ago, but only until
I’ve gone around the second time backwards
in the thick fog. Many people briskly
walking as if dancing through fire in some
mystic dance around the Tortoise Temple,
flickering with some ancient light showing
through the history of the sacred sword that
those outsiders could not hear; the tom-tom
drums so passionately beating in the
early morning wind blowing through the silvery
breaths of the city and by the third round
almost out of breath; then finally recalling
that it is the smell of leaves gathered in
heaps and burned, billowing thick smoke like in
some years past, on the outlying areas of
Long Khánh Mountain or Thái Mỹ Alum Field.
Many years ago, as a young man,
the war ended and pushed me into a sad
and strange history wearing the refugee’s
sack that you stitched for me from the sleeve of
your áo dài. Now at six in the morning
I am waiting for some twenty year-old
with long slender legs to drift into my dream.
Last modified on 06/27/2007 – 10:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC
|
|
Tảng sáng chạy lòng vòng Hồ Gươm
ngờ ngợ cái mùi tôi đã biết
đã hít thở từ thuở đời nào
rồi nhưng chỉ đến khi qua hết
vòng thứ hai ngược xuôi trong sương
mờ chập chùng quá chừng người rảo
bước như nhảy lửa điệu vũ thần
bí quanh ngọn Tháp Rùa nhấp nhá
ánh đèn cổ tích xưa soi vào
lịch sử gươm thiêng mà những kẻ
đứng ngoài không thể nghe trống cơm
trữ tình bập bùng trong gió sớm
mặt hồ bàng bạc hơi thở kinh
thành rồi chỉ đến hết vòng thứ
ba gần tắt hơi chợt nhớ ra
đó là mùi lá chụm đống đốt
đâu đó như những con mắt ngun
ngút đỏ rực năm nào giữa mênh
mông núi đồi Long Khánh hay ruộng
phèn Thái Mỹ hai mươi mấy năm
xưa lúc tuổi trẻ ủ ê chấm
dứt cùng cuộc chiến đẩy tôi vào
một lịch sử dị kỳ buồn thảm
với chiếc túi chạy loạn em may
cho tôi từ vạt áo dài con
gái để bây giờ sáu giờ sáng
tôi biết chờ ai hai mươi giò dài
cao ráo còn chìm trong mộng đẹp
|
|