A FAMILY TALE

CHUYỆN NHÀ KỂ

Nguyễn Phúc Bảo Tiên

 

 
 

 

 

 

Every afternoon he goes to open
his mailbox in the front porch lined with rows
of red bougainvilleas on time like
the buses making their stops at stations

in the city. At night, after reading
his mail he goes to his desk to reply,
never forgetting. In the early morning
before going to work, he drops off

the letters in the mail box, the mail man
comes every day naturally taking
them away. One fall day, leaves cover his
front porch. There is no one around, the house

is quiet, the landlord becomes suspicious.
The old policeman smelling of alcohol
on his breath, stumbles in, notices him lying
dreamily in his sofa as if dreaming,

sleeping deeply, but certainly he has
stopped breathing. There are two mailboxes
at his house. One is for receiving and
the other is for sending mail. The recipient,

and the sender, strangely, have the same name.
So it is, he was so lonely he wrote
letters to himself, sent it through the post office,
received his own mail and replied to himself.

 

 

 

Last modified on 06/27/2007 10:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mỗi chiều anh ra mở hộp thư
trước hiên nhà, nơi có hàng bông
giấy đỏ, đúng giờ, như mỗi chuyến
xe buýt đi qua thành phố. Tối.

Anh đọc thư, rồi ngồi vào bàn
viết trả lời, chẳng bao giờ quên.
Sáng sớm, trước khi đi làm, anh
để thư vào hộp, bác đưa thư

hồn nhiên như mọi ngày, sẽ đến
lấy mang đi. Một ngày mùa thu,
lá rơi ngập cả hiên nhà. Người
vắng, nhà im. Chủ phố thấy lạ.

Ông cảnh sát già, miệng còn hơi
men, khệnh khạng bước vào, thấy anh
đang mơ màng trên ghế dựa, như
mê, như ngủ, yên lành lắm, nhưng

chắc chắn là đã nghỉ thở. Nhà
có hai hộp thư, một đến, một
đi. Người nhận, người gửi. Thật lạ,
đều chỉ là một tên. Hóa ra,

anh chàng cô đơn đến nỗi, viết
thư gửi bưu điện, nhận lại, rồi
viết hồi âm. Cho mình.