| |
Afternoon by the ocean, looking past
floating clouds, floating, floating by. He feels
as if nothing has any meaning.
The flame of war has burst out in
countries around the world; gray clouds transform
into fiery clouds of havoc and sorrow.
Wind and rain crash down day after day;
the roads are flooded, and thunder and lightning
and clouds of fire can break out at any time
and a comet, that dark star no one longs for,
sweeps through the skies toward a battleship
in the seas. He runs to hide from the violence
in some safe-zone but that center of peace
turns out to be a gateway to hell-fire.
There is no reason, damn it, no reason
whatsoever. The peace dove with the globe
and olive branch in its beak flies away.
What remains is a comet burning ever
more intensely, ever more violently at
the heart of compassion, in this new era.
Last modified on 04/01/2007 – 4:00 PM © 2004 –2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC
|
|
Buổi chiều ngồi bên bờ biển, nhìn
những đám mây trôi qua, trôi qua,
và hắn thấy mọi chuyện dường như
chẳng có nghĩa lý gì. Mồi lửa
chiến tranh đang muốn nổ bùng khắp
nơi khắp nước khắp địa cầu. Những
đám mây xám cũng đang biến dạng
thành mây lửa vần vũ tàn khốc.
Mưa gió bầm dập đã mấy ngày
đường ngập lụt và những sấm sét
cùng mây lửa không biết sẽ bùng
nổ lúc nào. Và ngôi sao chổi
ấy, ngôi sao chẳng ai trông đợi
thì đang quét qua hắc ám trên
đàn chiến hạm đổ về vùng biển
nhắm tới. Hắn trốn chạy một nơi
hung bạo để đến an toàn khu,
thì hóa ra trung tâm thanh bình
đã trở nên chính là trung tâm
của lửa. Chẳng nghĩa lý gì, mẹ
kiếp, chẳng nghĩa lý gì. Con chim
hòa bình ngậm trái đất và cành
nguyệt quế bay đi, chỉ còn ngôi
sao lửa đang cháy đỏ khốc liệt
tàn bạo chính giữa trái tim từ
bi của thời đại mới.
Feb 13, 03
|
|