GIÒNG SÔNG NẮNG QUẪY
Về bên kia một giòng sông nắng
quẫy. Đón chờ ngón tay gió: Ngọn
lá trổ cuối mùa lộng lẫy. Chết
tình cờ… [trò chơi lưu vong trí
nhớ*]… Vụt thoát khỏi bầu trời… [trí
nhớ lưu vong]. Còn con đường bên
kia… Con đường mơ hồ những ngón
tay nắng quẫy. Bên kia… một gìong
sông…gió thổi… một mình…
9-6-07
______
(* ý thơ ĐMCh.)
ĐÀNH VỀ VẬY
Băng qua phía bên kia bầu trời
lá non gió bão tháng Tư &
những đôi mắt chiều nghĩa địa. Hoàng
hôn. Hoàng hôn. Chẳng ý nghĩa mẹ
gì! Lại băng qua phía bên kia
bầu trời lá non. Chỉ có màu
mà không có sắc. Lại hoàng hôn
hoàng hôn hoàng hôn. Thôi thì đành
về vậy. Chẳng có con đường nào!
27-4-07
NHÌN QUANH
Thương nhớ Thái Ngọc San
Có những ngày nổi điên.
Lại có những ngày điên
nổi. Rồi có những ngày
điên không nổi:“Mả cha
cuộc đời quá vô hậu/
Nhìn quanh nhìn quất không
biết thù ai”* Đù Mạ!
Nguyễn Đính quá dễ thương!
27-4-07
(* Thơ Nguyễn Đính Trần Vàng Sao)
ĐÊM BIỂN CHẾT
Những nụ hôn neo vào lòng đêm
trên biển chết. Mỉm cười với ngọn
gió chiều nhạt nhẽo. Những đợt sóng
vô hình những nụ hôn neo vào
biển chết. Đêm còn lại gì ngoài
nỗi nhớ tàn rơi ?!
29-3- 07
LỜI ĐÊM
Lời vào đêm. Những giọt sương cuối
của mùa băng giá. Con đường đã
cùng. Không nhất thiết quay lui. Chẳng
thấy ánh sáng lạ. Chỉ ngày tàn
trên đỉnh núi xa. Sương ngỏ lời
đêm: Miền ly biệt. Không trở về.
Không mở cuộc đi.
30-3-07
CHÚC PHÚC
những ngón tay dài theo mùa hạ. kéo
tôi về từ bầu trời lá: chết cơn
gió khát vầng trăng ngù ngờ. ánh sao
xa lời lẻ loi ai hát. kéo tôi
về những ngón tay mùa hạ dài theo
con nước cũ mùa trăng. vẽ lăn tăn
bọt nước bãi bờ thơ dại những ngón
tay xa mấy ngàn năm ánh sáng chúc
phúc những vì sao lẻ loi
4-5-07
BẦU TRỜI LÁ
xa tít xa ánh sáng thơ trên bầu
trời lá. những vì sao lời long lanh
bầu vú xanh. hẹn về đêm dịu dàng
đất thở niềm vui xa đâu bên trời
kia. cuộc hẹn thơ trên tinh cầu bé
rồi ra đi xa rồi bầu trời lá
ơi. bầu vú sẽ mong chờ cuộc nữa:
lấp lánh sao xa lấp lánh lời
9-5-07
HÌNH NHƯ LÀ
chẳng có chi muộn màng khi gìong
nước kia còn chảy dưới chân cầu
bắt qua những giấc mộng: những áng
mây có thực trôi trôi. & ngày
lại dịu dàng đậu trên mắt em
để bầu trời kia lại được điểm
tô bằng những áng mây vô định.
& cuộc đời vô định này lại
là chiếc cầu bắt qua những giấc
mộng: để những áng mây có thực
trong những ngày trôi trôi
28-4-07
NHỮNG NGÓN CHÂN HƯ MỘNG
Những ngón chân trên bãi cô
liêu. Em bước về phía tôi gió chiều
chuếnh choáng. Những ngón chân vẽ
bãi bờ bay bổng. Bước về phía tôi
những ngón chân tan vào hư
mộng
26-4-07
QUÁN XUÂN
Quán bên sông chiều xanh tóc rối. Thả
ngọn gío thơ ngây vào đôi mắt sao
chiều. Những ngón tay sáng trên nền cốc
lạnh. Em vẽ đường xuân… Giòng sông giấc
mơ ngày dung dị. Lục bình vẽ chân
trời sao tím. Em tóc rối bên sông
quán chiều gió lạc. Những ngón tay vẽ
muôn sao vào hồn đêm.
20-4-07
VUI MỘT NGÀY TÀN
Tặng MCh
Em nghiêng mặt nói với nắng chiều
điều chi nhỏ nhẹ. Tôi nghe tiếng
chim vỗ cánh rất xa. Góc phố
đông người tiếng cười và hàng cây
đầu xuân. Áo trắng hoa em nghiêng
mặt mắt nheo nhìn nắng tàn trên
hàng cây. Đêm tuột khỏi bàn tay.
Hơn một nửa tôi tan trong đáy
cốc. Uống cho đến giọt cuối cùng
ánh mắt em ngày tàn trên hàng
cây.
3-4-07
Last modified on 07/11/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC