THƠ TUYỂN

Quốc Sinh

 

 
 

 

 

 


GIỮA DÒNG - HAY LÀ BÀI TẶNG LỄ

... đời mình cũng hết một đêm sâu
dưới nguyệt hãy uống rằm cuộc rượu ...
QS

Xuống với ta giữa hai hồn lau
lách... uống với ta sông nước này
trăng bạc, hoàng hôn vừa đi ta
đã đợi người.
                       Nói với nhau ta

nói với nhau đầy chưa, ta kể
nỗi tình ta đã đầy chưa, tình
ta dài lắm như dòng đang chảy
dưới ta như thiên vạn dặm ngân

hà, tình ta buồn lắm như sao
sa tắt một vệt màu, thôi uống
đi để mai sau nỗi tình ta
chẳng bạc đầu như sương.
                                           Ta ở

mãi giữa dòng, tháng nào năm trước
còn nghe bước em ra ngóng, đêm
nào nghe trong mênh mông hương tóc,
biết em vừa ngoài bến xưa tắm

gội, đêm ấy sông thở lên nước
bồi hồi.
              Ta đã uống bao nhiêu
vốc lên tay người ơi, đã uống
bao vốc trăng người ơi, ta thấy

tóc người trắng như đêm quanh trắng
tóc người gối lưng lưng trời, ta
ngửa cổ lên vòm rượu trắng cổ
ta cũng gối lưng lưng trời.
                                            Ta

đã trôi tới đâu, sông đã khuya
về đâu, ghe nhỏ chở dưới ta
đâu... mà sương khói, ơ... ta ngồi
đi trên sương khói bập bồng, ta

ngút ngất lặng im...  em bây giờ
mỏng mảnh quá mơ hồ, bến trăng
xưa cũng nhập vào hồn lau lách,
lau lách có còn không dọc hồn

những nẻo mờ.
                          Uống ta uống sông
nước này trăng bạc, hoàng hôn vừa
đi ta đã đợi người, chừ ta
khóc đợi người chia biệt, nâng gió

sương người vỗ cánh tận cuối trời.

Hai năm bụi đỏ, 2002, 2003.

 

 


 
ỐM
 
Phở ngã tư Đề Thám là ngon nhất
và ly chè kem Cung Ứng là ngon
nhất, phải không H ơi. Khi chúng mình
ở bên nhau thì chút ngọt cay nào
 
cũng đều thành ngon nhất. Buổi chiều ghế
đá công viên cho đôi lứa rủ nhau
đến ngồi, con sóng Đá Chồng nửa đêm
thức giấc, hoa trái chợ Đầm ban mai
 
hương mật. Anh trông lên hướng bắc thấy
lưng chừng mây núi Bà nằm suốt đời
xõa tóc, anh ngó xuống đằng nam thấy
biệt thự Cầu Đá đứng lẫn vào cây.
 
H ốm làm chi mà lặng im như
núi Bà nằm suốt một đời xõa tóc,
H ốm làm chi mà căn phòng u
buồn như ngôi biệt thự chìm vào cây.
 
Chúng mình ở gần nhau còn mấy buổi
ban mai, còn mấy buổi chiều đâu H
ơi đừng ốm, còn mấy đêm trăng đâu
H ơi đừng ốm. Mắt em đừng vô
 
hồn như hang dã tràng ngoài cát, hơi
thở em đừng xa xăm như gió đầu
bãi thùy dương. Để anh chạy lên Long
Sơn Tự thắp một vạn bó hương, kéo
 
một vạn hồi chuông anh cầu xin cho
gương mặt em tươi hồng trở lại. Anh
nhớ mấy lúc em cười như sóng vỗ
bờ thơ dại, anh nhớ mấy lúc em
 
dang tay reo như hải âu bay giữa
bầu trời. Rồi anh đưa em đi chơi
đưa em đi chơi, cùng đứng bên thềm
cầu Bóng cùng đứng dưới chân tháp Bà,
 
cùng lang thang ven biển trăng vàng óng,
kỷ niệm nồng nàn trước lúc chia xa.
 
Một thời lang thang, yêu iếc và mệt mề ở Nha Trang.

 

 

 


 
VỚI PUSK

 và “Tôi yêu em”,


ta đứng một phía này nhìn về phía
bên kia ấy có em ta đứng một
phía này không buồn đau không tự trách
nhìn về phía ấy có em và một
người nữa cùng hát ca ta đứng phía
này yêu em phía ấy yêu cuộc sống
của em yêu ngày tháng của em yêu
những cơn đau những trận cười em tìm
được với người bên ấy em cứ yêu
người cho thật sung sướng cho thật mê
man đi em em hãy cứ yêu người
cho vĩnh viễn đi em cho tình yêu
ta một phía này cũng là tình vĩnh
viễn đừng em ơi đứt dan díu với
người rồi em xoay hồn mình lại sợ
khi ấy ta không còn một chút yêu
vụng dại nào để được cưu mang em.
 
2003

 

 

Ý NGHĨ
 
 
Ta vẫn còn thiết tha này để sống
là em, thay vì nghĩ đến trang viết.
Mỗi buổi tối ta lại nghĩ đến em,
thay vì nghĩ đến quán xá cà phê.

Ta lại nghĩ đến em mỗi buổi sớm
mai, em là thiết tha để ta thức
dậy vào mỗi buổi sớm mai. Em mang
đến cho ta những ý nghĩ lãng mạn

về tương lai, em mang cho ta ý
nghĩ về niềm vui sướng. Những ngày mưa
buồn ta ngồi một mình lạnh tối, vẫn
thấy ấm nồng vì em đầy trong ý

ta. Đôi khi ta thêu dệt mộng mơ
vào những ngày đang sống, nhưng mộng mơ
nào chân thành đẹp đẽ hơn ý nghĩ
về hạnh phúc. Và em, nếu một ngày

em không còn là thiết tha để ta
sống, ngày ấy... ngày ấy có không em?
 
Lần trở lại Sài Gòn thứ tư, 2002

 

 



HÀNG NGÀY

tặng Hoàng Khánh và Hoàng Bảo Nhựt,

Tôi dụ học trò tụng sách giáo khoa,
tôi gạ gẫm bán cho chúng niềm tin
bằng những lời đường mật. Mai sau lớn
lên có đứa vẫn không biết khinh bỉ
tôi. Những đứa biết, mong sao chúng không
khinh bỉ tôi. Tôi đi nhậu phải cụng
ly, phải gắp theo trật tự, mặc cho
đôi khi ớn cả một hột bia, ngại
cả một miếng bốc thơm, mặc cho đôi
khi muốn bỏ vô mồm cho tràn họng,
muốn nốc vô cổ cho mau nôn. Vậy
mà nhậu vẫn không khinh bỉ tôi và
tôi vẫn mến yêu nhậu. Tôi không dám
dụ em tụng tình yêu như tôi đã
dụ học trò tụng sách giáo khoa, cũng
không nỡ gạ gẫm dâng tặng em sắt
son bằng những lời ruồi ong đậu. Tôi
theo đuổi em và câm lặng. Có thế
em mới không khinh bỉ tôi vì chẳng
bao giờ em thấu con người của tôi.

Cà phê Hương Cau, 16 - XII - 2003.

 

 


 
TỐI NAY EM NGỦ CHỖ NÀO
 
1.
Bất chợt một đêm anh phải đợi em
về, anh đợi em về dẫu trước lúc
ra đi em chẳng để lại một lời
hẹn. Sao em không ghi lại đây dù
chỉ vài dòng ghi vội trên chiếc bàn
anh thường ngồi mà thỉnh thoảng em kề
bên âu yếm cùng ngồi. Sao em không
ghi lại đây dù chỉ vài dòng ghi
vội trên chiếc bàn em thường ngồi mà
thỉnh thoảng anh đến từ phía sau ve
vuốt đôi vai thon thả và mái tóc
nhẹ nhàng của em. Sao em không cho
anh vài dòng thoáng nhanh trên tấm cửa
mà mỗi đêm anh vẫn thường ra khép
gió cho em mềm giấc ngủ, anh sẽ
nhìn thấy đôi guốc em về bỏ vội
bên thềm, anh mang vào đặt dưới chân
giường cho em. Thế mà đêm nay anh
chạy ra cửa không còn thấy đôi guốc
xinh ấy nữa. Cánh cửa đêm nay làm
sao khép lại được bây giờ, khi căn
phòng lặng lẽ nhớ bóng em, chiếc giường
nằm nhớ làn áo ngủ mềm mát của
em, gối tròn nhớ cặp má thơ ngây
của em, mười ngón tay anh nhớ lẵng
vai em, hơi thở anh nhớ hương tóc
em, chiếc bàn hai ta thường ngồi giờ
chỉ còn mỗi mình anh ngồi khóc đêm
nay em sẽ ngủ ở đâu. Đêm nay
em ngủ ở đâu. Anh tự hỏi rằng
em đã chạy tới công sở tìm anh
vì buổi chiều anh chưa kịp về em
phải ngồi một mình trong ngôi nhà vắng,
chúng mình lạc mất nhau giữa những con
đường giữa những phố phường, buổi chiều em
bơ vơ ôi em đáng thương. Anh tự
hỏi rằng em đã bỏ đi lúc anh
ra vườn hái những nhành hoa dành cho
một buổi tối của em ngát thơm, hay
em đã chạy đi lúc anh làm nước
uống với những hương vị nồng nàn, nồng
nàn như tình yêu anh dành cho em.
Em sẽ nhấm môi sau bữa tối reo
lên hạnh phúc, anh chỉ chờ để được
nhìn thấy đôi môi em ướt mềm. Buổi
tối bây giờ còn đây, bình hoa với
cốc nước vàng tươi còn đây. Chao ôi
anh thèm tiếng em cười thèm đôi môi
em mộng ướt, mắt em đỏ nồng nàn.
 
2.
Anh trách anh anh trách tại anh tại
anh cả thôi. Lẽ ra anh phải trông
em lẽ ra anh phải giữ em. Vì
em là cánh bướm mộng mơ lẽ ra
anh phải là khu vườn xanh ngát, vì
em là giọt sương lẽ ra anh phải
là buổi sớm tinh mai, vì em là
con thuyền lẽ ra anh phải là nhánh
sông dài, vì em là con hươu sao
lẽ ra anh phải là cánh rừng bao
phủ, vì em là nhụy hương lẽ ra
anh phải là những cánh hoa mượt mà
ôm giữ, ôi em là gió anh biết
lẽ ra anh phải là cả bầu trời,
ôi em là tháng năm anh phải là
dòng thời gian muôn đời, thế mà anh...
 
3.
Đêm nay em ngủ chỗ nào hay là
đêm nay em sẽ chạy đi chạy đi
mải miết. Anh sẽ gọi mây nâng bước
chân em nâng đôi cánh tay em, anh
sẽ gọi sao thắp lên những nẻo em
qua, anh sẽ gọi những núi đồi nằm
xuống, sẽ gọi những dòng sông ngừng chảy
những khu rừng thôi đổ lá đêm nay,
anh sẽ gọi những đại dương ngừng dội
sóng vào, dâng mọi bình yên đón em
qua mãi, anh sẽ gọi những ngôi nhà
đóng tất cả cửa lại những người đàn
bà ôm chặt lấy chồng mình trên giường,
anh sẽ xua những con chó đàng điếm
còn lang thang trên đường. Em cứ chạy
đi em cứ bay đi em trong đêm
nay có anh thao thức gọi. Anh gọi
bằng tiếng khóc giấu trong lòng, chỉ có
hai trái tim (trái tim anh và trái
tim em) nghe thấy. Anh gọi như một
giọng chuông ngân lên vang theo khắp những
cánh đồng những thảo nguyên có em đang
chạy vang theo những hoàng hôn những bình
minh có em đang chạy. Anh gọi bằng
một giọng trầm thiết tha chưa từng thấy,
nó bắt đầu bay đi từ một ngôi
nhà từ một căn phòng có cánh cửa
anh vẫn từng đêm ra hép gió, thấy
đôi guốc em về bỏ vội bên hiên.
Anh gọi em về em có nghe tiếng
anh trong mênh mông ơi em đang bay
qua đêm nay bằng đôi cánh thần tiên.
 
4.
Ngủ chỗ nào ơi em đêm nay em
ngủ ở đâu. Còn một mình anh làm
sao ngủ được anh làm sao thức được.
Anh ngồi mãi một đời đợi em cùng
cơn mơ thấy em về sáng tươi bên
khung cửa vừa lúc bình minh. Anh mới
bảo đôi guốc nhỏ này em hãy mang
đi, rồi cứ dạo chơi quanh nhà mình.
 
Sài Gòn, một mùa đông.

 

 

 

CHẲNG PHẢI LÀ ĂN NĂN

ta khóc tiếc đêm đầu tiên là đêm
nào không ngăn nổi mình trườn lên ăn
vào cánh đồng em . trong cơn ta thèm
thuồng trong cơn ta đớn đau chẳng thể

nào giữ trọn vẹn em mênh mông thăm
thẳm . rồi khóc nuối những đêm sau khóc
cho mắt xanh xao cho tay rẩy run
cho bập bùng hơi thở cho khốc khô

môi lưỡi . từng đêm ta ngốn ngấu gọi
tên từng vùng em là lúc sắc màu
ta vỡ trước em như mây vỡ mưa
quỵ xuống mặt trời . ta khóc em mềm

mại tinh tươi suốt ta mãi một đời
mãi một đời không che từ không hờn
trách . ngọt ngào nào rấm rức nào hãy
cứ khóc đi em cho ta tìm xin

những giọt mặn nồng thơm lẫn tóc đêm
lẫn ướt đêm rồi dần tan vừa ngày
nắng đến . tiếng chim ngoài cao ô cửa
chẳng còn veo vẻo hót cho em nụ

hồng ngoài chân ô cửa chẳng còn ấp
ôm giữ cho em . ta khóc chỉ còn
chiếc lá nhàu ẩm giông gió ta đêm
qua và con giun buồn lạnh căn phòng

nhờ nhờ sương hoi hóp buốt . ta khóc
ta bất lực trước mãnh liệt yêu em
không bao giờ no nghịt ngùng cơn háu
đói khu rừng em tàn phá những vườn

mơ mượt như tóc đêm em . lại khóc
thương mỗi bình minh kiệt dòng sông em
gượng chảy . đêm đầu tiên… rồi đêm… đêm…
ta đi qua từng miền em là lúc

sắc màu ta vỡ trước em như mây
vỡ mưa quỵ xuống mặt trời . không khóc
tiếc nữa không khóc nuối nữa . này em
bình thản nhận ra ta một mặt người.

 

 

 

CUỘC ĐỜI TÔI THOÁNG MÂY

khi đêm mới thấy tôi rằng có
một cuộc đời tôi trong đêm này

khi mưa mới hay tôi rằng có
một cuộc đời tôi trong mưa bay

khi rượu mới nhớ tôi rằng có
một cuộc đời tôi trong ly say

đêm rượu xuân mưa tôi rằng khóc
một cuộc đời tôi trong thoáng mây.

Lê Huy quán, 2004.

 

 


ĐI CÀ PHÊ VỚI THẦY

Thưa thầy, một tuần vừa qua chúng
em học hành chăm chỉ ngon lành
phải không ạ? Đã không có điều
gì làm cho thầy hay chúng em

phải phiền muộn cả. Hôm nay cuối
tuần, chúng em mời thầy. Thầy ơi
cuối tuần trời mây trắng bao la…
Ngày xưa đi học thầy có hay

được ba mẹ cho tiền quà không
hở thầy? Chắc rồi thế nào thầy
cũng dành để mua sách đọc. Thầy
ơi, con Tiên thương người trong truyện

mà ngủ mơ khóc, còn thằng Phương
cứ bảo rằng thầy đọc sách nhiều
nên dạy Văn hay phải biết luôn!
Có phải người lớn uống cả cuộc

đời bên những ly cà phê thế
này? Còn với chúng em, đi cà
phê chỉ là những lần vui sum
vầy thơ nhỏ. Chúng em hiểu cuộc

đời là hiểu từ trong từng trang
vở. Rồi mang trong hồn mình nỗi
nhớ về sân trường, chúng em sẽ
đi qua những năm tháng mùa thu.

Chúng em gọi buổi chiều được cùng
ngồi bên thầy là giây phút thầy
trò tâm sự. Những giờ học giữa
bốn vách căn phòng không thể nào

được như chiều nay - không thể nào
được trộn cùng với âm nhạc, cỏ
hoa. Có thể chúng em làm chật
lòng thầy vì đã nói quá nhiều

điều chân thành ấp ủ. Nhưng thầy
ơi, trước âm nhạc cỏ hoa mây
trắng chiều nay, những ước mơ giản
dị trong chúng em bỗng vỡ òa.

8 năm sướng khổ, ưu tư, khờ khạo, va vấp…

 

 

 

NGÀY LÊN BAN MAI

tôi thức dậy cùng sớm hồng tinh khiết
sau đêm nàng đã bỏ đi đón mặt
trời dưới chân tôi còn lại mùi thân
thuộc tôi nghe gió ban mai dẫn hương
dạo chơi lát sau tôi nghe nàng trở
về trong hương gió và sáng ấm tôi
bằng một nụ cười tôi ra đứng giữa
trời trong veo nắng thấy lòng mềm thơm
thoảng tựa làn hơi dịu dàng ngày lên
buổi sáng đầy lên ngày mang bước chân
của sắc mùa cỏ mới tôi mang đôi
cánh của vườn cảm xúc dâng bay tới
nàng đã tẩm vào tôi đóa nhụy thanh tươi.

2005

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC