THƠ TUYỂN

Nguyễn Thị Thanh Bình

 

 
 

 

 

 

ĐI ĐI VỀ VỀ

Buổi sớm mở mắt sao lại cứ phải
lục lạo tìm mãi nơi nào để đến
hay đến mãi một nơi nào để về
đến đến về về đi đi lại lại
để làm gì khi mà cứ mỗi phút
mỗi giây của những ngày mình đang sống
cũng vô nghĩa như con đường hôm qua
hôm kia hay hôm kìa tôi đã đi
qua. Tôi đã đi và cũng đã về
trên những con đường vắng ngắt không người
không còn một ai không có một ai
không lời gọi không lời đáp: không không
tất cả là những con số không to tướng
như vòng môi cong cớn của những Adam
như con đường của những trái tim không
tình nhân không gió bão không mây mưa
thứ ảm đạm của những người đàn bà
đến thời kỳ mãn kinh nhưng vẫn còn
cả một triêu triệu kiếp để xuyến xao
viagra-hồng cho những mụ Eva khát tình
hoặc quá thừa mứa những vòng tay ôm
lũ đàn ông dâm đãng bán liệt dương
ôi viagra-xanh cho gió nổi bên trời
cho vực sâu nào chở gió đầy vơi
cho tôi và anh rồi cũng chẳng có
gì? Một lần gặp gỡ là một lần
kết thúc. Nhưng chắc chắn không có
một kết thúc nào giống kết thúc nào
và chúng ta ai rồi cũng sẽ phải
đến đến đi đi về về lại lại
một nơi kết thúc. Của mọi cuộc chơi...

 

 

 

BÀI CA CỦA TÊN PHẢN CHÚA

1.

Khi tôi trở lại đó, mọi căn nhà
đều đóng kín cửa. Căn nhà nào cũng
giống căn nhà nào. Ô cửa nào cũng
lặng lẽ như nhau, vậy thì khó lòng
phân biệt đời sống nào ở bên trong
là đời sống tôi muốn tìm, khuôn mặt
nào là khuôn mặt tôi hằng muốn gặp

2.

Lẽ nào vì tôi bỏ đi quá lâu
mà mọi sự đã trở thành khác biệt
hoặc giả trí nhớ của tôi quá tồi
đến không thể nhận ra từ một lối
ngõ đi vào, huống chi những điều gì
lăng nhăng lít nhít đã xảy ra và
đã xa tít xa tắp, đã bị cuốn
trôi từng dòng, từng dòng theo ngày tháng
thế mới biết tôi chẳng là quái gì
khi không một cánh cửa nào chịu mở
tuồng như cùng một lúc tất cả mọi
người đều coi thường tôi, đều không thèm
đếm xỉa đến sự hiện hữu của một
bóng ma. Ờ, tôi có nguy cơ để
trở thành một ma nữ lắm chứ, một
ma nữ không hiểu vì đâu, từ đâu
không nhớ lối về nghĩa địa, để cứ
lạc lõng giữa những hun hút trần gian

3.

Ờ nhỉ, sao tôi còn trở lại đó
tôi cũng đâu muốn chứng minh điều gì
chỉ biết là đêm nay mọi cánh cửa
đã đóng. Và biết đâu tôi sẽ không
chờ đến ngày mai, dù có thể là
ngày mai, cũng có thể là một ngày
kia, mà cũng có thể không lúc nào
mọi căn nhà đều mở cửa. Chúa bảo:
ai gõ sẽ mở, nhưng mà đôi khi
hoặc cũng lắm khi tôi cứ gõ lầm
tên tội đồ đâu tìm ra dấu Chúa
Chúa đoạt kỳ tích rủ bỏ loài người.

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC