THƠ TUYỂN

Nguyễn Thị  Khánh Minh

 

 
 

 

 

 

ĐI CHƠI TẬP THỂ

Không biết ai đó nói
bi giờ mình la lên
là có tiếng vọng lại,
rồi cũng chẳng biết ai

là người đầu tiên hét
lên một tiếng, rồi người
thì hùng hổ réo tên
mình, kẻ thì giơ hai

nắm tay lên la to:
- ai đó… thôi thì đủ
thứ câu hỏi và trả
lời. Con bé đứng cạnh

tôi cong cả người lại
gào: - Minh ơi, làm tôi
giật bắn mình - gọi tui
hả - dả… đâu… tên bồ-

à, ra tên bồ hèn
chi nó hớn hở hết
sức. Nói chung  ai cũng
hết sức hớn hở la

hét, kêu, gào, rồi nghếch
mặt lên chờ tiếng vọng
lại của mình, mà có
nghe ra cái gì đâu,

ngoài tiếng ồm ồm, vậy
mà lúc ra về ai
cũng cười thoả thuê làm
như rất đã, khi được

hét loạn lên như  thế,
và trong mớ tạp âm
vọng lại kia họ khoái
chí vì chắc mẩm là

của mình. Có một người
không la không hét gì
cả, nên giờ y là
kẻ duy nhất không cười.

2/2003

 

 

ĐÊM UỐNG THUỐC ĐỂ NGỦ

Trong cái nóng kinh khủng
của tháng Tư  tôi vẫn
theo thói quen kéo chăn
lên ngang miệng, xoay trở

mãi với sức nặng của
một ngày đầy những rác
rưởi, những lời nói, những
khuôn mặt. Đúng rồi một

khuôn mặt, khuôn mặt sợi
dây, khuôn mặt cây gậy,
khuôn mặt  cái dằm, khuôn
mặt hạt sạn, khuôn mặt

con gián. Thôi chắc phải
uống một viên thuốc ngủ
thôi! Làm đổ một ly
nước, rớt cái kính cận

rồi cũng mò được để
uống, thở phào, mong sẽ
được yên trong giấc ngủ
mượn từ viên thuốc nhỏ.

Vậy mà vẫn có chút
rắc rối, ông chồng đang
ngủ say bỗng thức dậy
lầm bầm khoan hẵng ngủ
             
                      

 

 

CHẠNH LÒNG

em ơi có bao nhiêu
sáu mươi năm cuộc đời.
*
Người đàn bà vừa hát
vừa ngúng nguẩy đôi tay,

lắc lư cặp mông rồi
cười ha hả: em chẳng
nhiêu em đã bảy chục
xuân rồi và sẵn sàng

mười năm nữa để ngồi
đây, cứ tà tà tập
dưỡng sinh rồi gặp nhau
uống cà phê tán dóc

Họ. Tôi vẫn thấy mỗi
ngày, hai người đàn bà
và một người đàn ông
tóc bạc cùng những tiếng

cười xanh, còn tôi thua
họ những hai mươi năm
hay ngồi đây. Như một
bà lão đã về hưu
                
* Nhac Y Vân

 

 

                
NHƯ MỘT ĐỨA BÉ

Cặp tình nhân trẻ bên
cạnh tôi tự nhiên như
đôi chim bồ câu đang
gù gù dưới nắng. Họ
không thấy tôi vì họ
đang hạnh phúc, tôi đang
hạnh phúc nhưng sao tôi
vẫn say sưa ngắm họ?
Như thể một đứa bé
đang chơi nhảy dây nhìn
đứa khác đang chơi u
mọi, như thể một đứa
bé đang ngậm kẹo nhìn
đứa khác đang ăn kem
sao giống như tâm trạng
của kẻ tham lam đứng
núi này trông núi nọ
(có khi tôi bị bạn
bè phê bình như thế)

 

 

NGÓ LÊN TRỜI

Có phải tôi đã ảo tưởng
khi nói đi nói lại về
cái mênh mông của mầu xanh
không biên giới, một bầu trời?

Sáng nay buồn buồn trông lên.
Cái nhìn tôi như không thể
đi xa hơn được nữa. Nỗi
sợ, sợ giấc mơ của tôi,

của anh, của cánh diều chìm
trong những phân chia ranh giới.
Có lẽ rồi chỉ còn mây
đi qua được những biển cấm.

Có lẽ rồi chỉ còn những
mảng xanh vớt vát được nơi
ánh nhìn của người mơ mộng.

 

 

 

ÔNG TRỜI ĐANG NGỦ

Ông trời thức giấc hỏi:
”Chuyện gì ồn ào thế?”
Trong cơn còn say ngủ
ông nhắm mắt lẩm bẩm:

”Chắc những đứa con trai
bé lại đang giành đồ
chơi. Mà chắc đồ chơi
không phải là mặt đất

của ta, không phải là
những con người của ta
Chắc chúng chẳng bao giờ
làm thế. Các con ta

vốn ngoan. Chắc mẩm thế.”
Ông ngủ tiếp, không biết
tới lúc nào thì cuộc
chơi của những đứa con

mới làm ông thức dậy.

 

 

NƠI ĐANG VỠ

Dưới buôûi sáng đang vỡ ra những
bình yên cũ, tôi chỉ biết nhìn
vào nơi tròn trĩnh rất nhỏ của
hạt sương còn trễ nải trên lá,

trên say sưa xanh bờ cỏ. Chúng
nằm đó tựa trên mặt đất như
những tâm hồn nhỏ bé. Có lẽ
chỉ có chúng còn chưa hốt hoảng

về sự mong manh của vòng tròn
vững chãi chúng đang nương tựa, nơi
buổi sáng chúng tưởng chỉ  mãi có
ánh nắng mặt trời. Nơi ai đó

vừa uống ly cà phê cuối cùng,
vừa soi gương chưa kịp hoàn chỉnh
nụ cười, ai đó cũng vừa ngã
xuống với hình ảnh khiếp đảm của

lửa, ai đó vừa nhảy ra khỏi
cửa trong chớp mắt vô tận của
cái rơi. Cứ hình dung ra ngàn
ngàn cái cuối cùng như thế, tôi

thốt nhiên chỉ muốn thu mình hết
sức có thể, để càng nhỏ càng
tốt. Không gian tôi để mắt dè
chừng, khoảng cách tôi dễ dàng tự

vệ, nhưng nỗi sợ này nó không
đến từ phía trước, nó không rình
ở phía sau, phía bên cạnh, nó
vỡ ra từ bên trong thân thể

11/2001

 

 

 

SOI GƯƠNG

Có lần soi gương tôi bỗng thấy mình
khác. Tôi trừng mắt ngó, tôi giận dữ
tôi la to, tôi cười làm dáng, tôi
khóc tiếng khô, tôi chờ dòng lệ chẩy,

xem ra sao mầu của hạt nước mắt
cố tình. Vậy mà cứ trơ trơ một
khuôn mặt lạnh. Tôi nhắm mắt lại, tôi
mở mắt ra, y hệt con búp bê

được đặt nằm xuống, được dựng đầu dậy,
vô cảm nhìn hai bàn tay bóp chặt,
khuôn mặt méo mó bỗng bật ra lời,
lời có tiếng nói của cái lưỡi mềm,

mềm như miếng cao su có thể kéo
dài ra mãi. Và khi tôi thử thè
lưỡi ra, tôi hỏang hốt khi thấy những
cái gai đang tiếp tục sinh sôi tua

tủa. Khi tôi đập vỡ tấm gương là
lúc tôi thức trong bóng đêm nhẹ nhõm.
May sao không phải lúc nào trước mặt
người ta cũng có một tấm gương

soi.                                   
                                     

 

TIẾNG CƯƠÌ ĐÊM

Vẫn khoảng tối ấy tôi
ngồi đêm, đêm với bóng
tôi, cùng những tiếng nói
thầm, bầy lá non cũng
e dè trong giấc ngủ.

Có tiếng cười cắt ngang
đêm, như tiếng xé nhỏ
những tờ giấy, tôi mơ
hồ nghe như từ ngực
mình xôn xao tiếng khóc,

như ngộ độc tiếng cười.
Đêm chìm vào trong bóng
tối, cựa mình khó chịu,
trời đen ngó xuống thềm
đen. Cái nhìn nghi kỵ

nơi  mẩu không gian trống
mà tiếng cười vừa chọc
thủng, dường như tất cả
lại cho rằng chính tôi
cười, chính tôi đã phá

hỏng nền khung tranh tối.

 

 

 

VÌ TÔI ĐÃ QUÊN

Chở tôi về buổi sáng,
chiếc xe đạp thời nhỏ
tôi tập đi bỡ ngỡ.
Con đường đất mang đầy
cát và đá, làm tôi
con bé tập đi xe
chỉ chăm chăm nhìn xuống.
Tránh được đá trên đường
nhưng tôi lại đâm vào
cái hàng rào đầy gai.
Ông anh tập cho tôi
bảo, mày muốn khỏi ngã
mày phải tập cách nhìn
nhiều phía. Lời dặn dò
ấy tôi đã quên. Quên
suốt một thời gian dài,
cho đến khi bị ngã,
cho đến khi bị rơi,
tôi mới chợt nhớ ra
rằng tôi đã quên tôi,
đã không chịu nhớ tôi,
đã để mất thói quen,
canh chừng từ nhiều phía.

 

 

                  

NƠI UỐNG CÀ PHÊ SỚM

Đêm hôm qua tôi nói thầm
hết chuyện này đến chuyện nọ,
thực tình tôi rất hoang mang
không biết mình nói trong mơ

hay mớ trong cơn nửa mê
nửa tỉnh. Hình như đó là
những câu tôi trả lời về
những việc mà ban ngày tôi

chưa kịp nói, không có cơ
hội để giải bày, trò chuyện
hoặc là những lời nếu không
nói thầm với đêm thì chỉ

biết đào mộ nơi con tim
mà cất. Qua một đêm như
thế. Sáng nay ngồi dưới  nắng,
đối diện với một dòng nước

chảy, nghĩ đến những việc quen
thuộc phải làm mỗi ngày, cái
trống trải riêng tư đeo nặng
mỗi ngày. Tôi không kìm được

giả vờ cài dây giày để
nước mắt có đường rơi xuống.  

 

 

 

CẬU EM NÓI ĐÙA

Tôi có cậu em trai, lúc nhỏ
tối ngủ nó thường hay hét lớn,
khi tỉnh dậy nó bảo nó sợ
vì chỉ thấy ma và bóng tối.

Bây giờ cứ mỗi khi tôi hỏi
đêm ngủ còn hét nữa không, nó
thường đùa, hết rồi, chỉ còn hét
vào ban ngày. Không sợ ma nữa.

Sợ người.

 

 

ĐƯỜNG VÒNG TRÒN

Nơi bắt đầu đường vòng của công viên,
người đàn bà đi ngược chiều hỏi tôi,
mấy giờ rồi cô, sao hôm nay cô
ra trễ thế, mọi người đã về hết

rồi, nắng đang dữ lắm, đi mệt chết
cô ơi. Tôi cười. Dạ đi dưới nắng
đổ mồ hôi nhiều biết đâu mau sụt
ký. Đẹp rồi đừng để sụt nữa cô,

thôi tôi về nghen, tôi vội trả lời
với theo, 8 giờ chị ơi, mai mình
gặp nhau nhé, chị đi đâu vội thế.
Đúng là nắng tháng 4 như dội lửa,

tôi bỗng thấy cây phượng đơm đầy bông
đỏ, một thứ lửa khác của mùa hè
dễ chịu. Suýt nữa tôi va phải người
đàn ông từ đường thẳng đâm ra đường

tròn, tôi vừa thốt nói xin lỗi thì
cùng lúc nghe ông ấy cũng đang xin
cái lỗi của mình, như thể nụ cười
là lời mời chung. Chúng tôi cùng đi.

Ông ấy nói tôi thích đi theo hai
đường kính xen giữa một phần tư đường
tròn, như thế vừa đi tôi vừa thay
đổi cảnh chung quanh, tôi đi được nhiều

hơn lúc nào không biết. Cô chỉ thích
đi theo một đường vòng tròn thôi ư?
Tôi cười, không biết có nên giải thích
tôi chỉ muốn nơi đến cũng là điểm

bắt đầu, cũng có nghĩa là đi nhưng
tôi không thích cảm giác đến, rồi tôi
chỉ trả lời, chắc tại vì tôi quen...
Bất giác tôi lại thấy những đường tròn,

những đường tròn quay mòng trong ý nghĩ

 

 


NƠI ĐANG VỠ

Dưới buổi sáng đang vỡ ra những
bình yên cũ, tôi chỉ biết nhìn
vào nơi tròn trĩnh rất nhỏ của
hạt sương còn trễ nải trên lá,

trên say sưa xanh bờ cỏ, chúng
nằm đó tựa trên mặt đất như
những tâm hồn nhỏ bé, có lẽ
chỉ có chúng còn chưa hốt hoảng

về sự mong manh của vòng tròn
vững chãi chúng đang nương tựa nơi
buổi sáng. Chúng tưởng chỉ  mãi có
ánh nắng mặt trời. Nơi ai đó

vừa uống ly cà phê cuối cùng
vừa soi gương chưa kịp hoàn chỉnh
nụ cười, ai đó cũng vừa ngã
xuống với hình ảnh khiếp đảm của

lửa, ai đó vừa nhảy ra khỏi
cửa trong chớp mắt vô tận của
cái rơi. Cứ hình dung ra ngàn
ngàn cái cuối cùng như thế, tôi

thốt nhiên chỉ muốn thu mình hết
sức có thể, để càng nhỏ càng
tốt. Không gian tôi để mắt dè
chừng, khoảng cách tôi dễ dàng tự

vệ, nhưng nỗi sợ này nó không
đến từ phía trước, nó không rình
ở phía sau, phía bên cạnh, nó
vỡ ra từ bên trong thân thể.

11/2001

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC