THƠ TUYỂN

Nguyễn Phan Thịnh

 

 
 

 

 

 

KẺ LẠ

anh ngây thơ và anh sống như
thằng khờ đung đưa chân trên cầu
 
gục đầu nhìn dòng sông trôi và
ngẩng đầu nhìn làn mây trôi và

người thấy anh lơ mơ nghe gió
u u trong tai u u u

trong đầu u u u đêm ngày
ray rứt u u liên miên hòai

anh lù mù ngồi anh lờ mờ
bay và anh lơ ngơ khóc thầm
 
trước mọi nỗi đau thương tăm tối
co cóng bi thảm biết bao đời

tất cả điên rồ tất cả điêu
linh tất cả bốc mùi . anh bay

dưới những vì sao và anh bay
một mình nát lòng không ai hay

anh ngồi đung đưa chân không trên
cầu người hằng ngược xuôi tất bật
 
ngày ngày là bầy ong thợ trong
một tổ ong nhân tạo cam đời

anh bay theo mây trôi theo sông
trôi ra biển trời một mình và

anh đau đớn không ai chia sẻ
một tình yêu cùng một niềm tin

anh cô đơn lặng im bay qua
nỗi chết trừu tượng và siêu hình

khờ khạo hay khật khùng mãi như
tên lạ mặt ở chính quê mình

làm sao anh có thể sống dửng
dưng giữa đời với người vô nghĩa

vô tình đến cây cũng mọc ngược
và sâu bọ cũng hóa thần linh
 

12/11/04

 

 

 

Ở MỘT THÀNH PHỐ ĐƯỜNG SÔNG
                    
đi vẫn đường về bỗng hóa ra sông                     
sau cơn mưa người đâm ở hai lòng                       
thành phố tôi suốt những mùa bão vội
gió trong đầu và mặt đất dập dềnh.

trôi và trôi những mái nhà nuôi lũ
những cuộc đời không bến. những con đường
không dẫn về đâu. một thế hệ không
bình an. nhiều thế hệ không thương yêu.

người mà không thương người. người mà không
yêu nhau. em ê a học gì không
phải học làm người. em học làm giầu
em học mua học bán cả đời nhau.

đường hay ao và cầu hay võng nọ
ngừơi hay ma nhập nhòa nghi hoặc nhìn
nhau trước hiên nhà? mình tin ai và
ai tin mình dù đi ngay giữa nắng?

và bão vội luôn luôn là cuồng bạo
những cánh rừng rên siết nát chân mây
những con lũ hung tàn vùi dập hết
hồn nhiên và lãng mạn cuối cùng này.
 
em yêu tôi và em yêu ai nữa
em là gì? mặt đất này phải chăng
còn đủ lâu đủ rộng cho người biết
thương người -- để em thật yêu tôi...

5/2003

 

    

 

                                                                     
                            
NÀNG RỰC RỠ NHƯ CHIM CÔNG

nàng rực rỡ như  chim công
huyền bí như chim hồng hộc
thần thọai như chim lạc từ
trống đồng và cổ tích xưa.

nàng múa lượn thật mỹ lệ
nàng véo von thật du dương
nàng hóa thành thần tiên và
hớp hồn người trong mơ ứơc

khát khao đêm nung lửa điên.
nàng rủ người đi như ma
trơi. như  âm binh lục súc
như chó như gà như bụi rác.

tất cả cho hạnh phúc lừa
mỵ về tình yêu một góc
đông phương truyền đời ẩn ức.
và đuôi khỉ mọc dài ra

lông mỹ miều rơi rụng hết
trên ngai vàng khải hòan nàng
giữa bầy heo mặc dồ jeans
giơ đít đỏ cười khọt khẹt…

 
4/2003

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC