THƠ TUYỂN

Nguyễn Hoài Phương

 

 
 


 

 

PHIÊN CHỢ

Những con người cũ và những mặt
hàng cũ, những người bán hàng cũ
bán những mặt hàng cũ cho những
người mua cũ, những người mua cũ

mua lại những mặt hàng cũ của
những người bán cũ, cả phiên chợ
rộng mênh mông toàn những đồ cũ
được trao qua đổi lại giữa những

con người cũ, chẳng có cái gì
mới, vì tất cả những cái tưởng
chừng rất mới đều là những cái
rất cũ, tất cả những cái tưởng

chừng rất mới ấy đều là những
cái rất cũ, từ những cái rất
cũ, thuộc về những cái rất cũ
được sản xuất lại, bằng những dây

truyền cũ, công nghệ cũ, con người
cũ, trông cứ như là mới, thật
ra là mới nhưng thật ra lại
vẫn rất cũ, những mặt hàng cũ

từ những nơi cũ được bán qua
bán lại, mua qua mua lại giữa
những con người cũ, rồi lại trở
về những nơi cũ, chẳng có cái

gì mới, từ phiên chợ này đến
phiên chợ khác, từ tuần này đến
tuần khác, tháng này đến tháng khác,
năm này đến năm khác, những mặt

hàng cũ đã bán rồi vẫn bán
lại, những mặt hàng cũ đã mua
rồi vẫn mua lại, chẳng ai bán
được cái gì mới, cũng chẳng ai

mua được cái gì mới, và cũng
chẳng có ai mới, ai cũng rất
cũ, vô tình cũ, cố tình cũ,
bị bắt ép phải cũ, tình nguyện

cũ, cũ đến nhàm chán, đến chẳng
thể cũ hơn được, đến càng cũ
lại càng tưởng rằng rất mới, càng
đi về phía cũ thì lại tưởng càng

đi về phía mới và cứ thế ngày
lại ngày các phiên chợ diễn ra
sôi nổi, háo hức...

3 - 12 – 06

 

 

 

ĐÊM

Rồi cũng đến lúc tự nhiên những
con chữ muốn nổi cơn điên, chúng
cứ lúc tụ lại lúc dãn ra, lúc
tiến vào gần, lúc lùi xa, đậm

dần lên một lúc rồi lại nhạt
dần đi trong một lúc khác... đến
lúc tự nhiên những trang sách trở
nên nặng trĩu, rơi xuống và anh

nhắm mắt ngủ biến đi lúc nào
không biết, cũng như không biết ngọn
đèn điện trên trần đang càng lúc
càng sáng lên, sáng lên như một

quy luật, dù chẳng để làm gì,
không biết, không để ý đến cốc
cà phê đặc quánh đã nguội ngắt,
đến cái gạt tàn đã đầy ắp

những đầu mẩu thuốc lá dài ngắn,
cong queo, gẫy nát đủ kiểu, đén
chai rượu đã vơi phân nửa rất
dễ trở thành vật mẫu cho một

bức tranh tĩnh vật nào đó, không
để ý rằng chắc chẳng bút nào, mầu
nào có thể ghi lại được sự
nhầu nhĩ của tấm chăn đang đắp

hờ lên một cơ thể cũng nhầu
nhĩ không kém, cũng như chẳng bút
nào, mầu nào có thể ghi lại
được dù là một phần của những

giấc mơ hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc
trung bình, hoặc đã, hoặc đang, hoặc
sẽ xuất hiện trong cái đầu đang
trong tư thế ngoẹo hẳn đi trên

chiếc gối mỏng và cứng như đá,
cứng và khô như những hồn người
càng ngày lại càng cứng hơn, càng
ngày lại càng khô hơn, những hồn

khô nhưng không thể cháy, không thể
bốc, không thể trở thành, không thể
nuôi một ngọn lửa, dẫu chỉ là
một chút, một khoảnh khắc như ngọn

lửa rơm.

16 - 11 – 06

 

 

NHỮNG ÁM ẢNH


Lỡ đem yếm thắm nhấn bùn nâu
Tú Xương

Cách mấy chục năm rồi nhưng thỉnh
thoảng tôi vẫn còn như nhìn thấy
trước mắt ba cái chảo thuốc nhuộm
to tướng lúc nào cũng sôi sùng

sục, ba cái lò than lúc nào
cũng đỏ rừng rực và ba người
đàn bà với ba bộ quần áo
lúc nào cũng đẫm mồ hôi và

đen xì, ba cái khăn lúc nào
cũng kín mít và đen xì cùng
ba đôi ủng lúc nào ướt nhoét
và đen xì. Ba người đàn bà

với ba cái gậy như ba mái
chèo đen xì lúc nào cũng cầm
trong tay, chèo liên tục như người
ta chèo thuyền trong ba cái chảo

thuốc nhuộm lúc nào cũng sôi sùng
sục, lúc nào cũng đen xì và
lúc nào cũng đầy ắp, những quần
áo, găng tất, chăn màn và nói

chung là tất cả những gì được
chế tạo từ vải vóc, những tấm
khăn, những cánh buồm, tất cả những
thứ đó lúc thì trồi lên trên

mặt, lúc lại lộn xuống đến tận
đáy của những cái chảo, lúc thì
trôi lòng vòng, lúc thì tụ lại,
xoắn tít lại với nhau, lúc thì

tản ra và ba người đàn bà
cầm ba cái gậy như ba mái
chèo đen xì cứ chèo qua chèo
lại, chèo liên tục như người ta

chèo thuyền vào trong ba cái chảo
ấy, dìm tất cả những cái gì
muốn nổi lên xuống đáy, đánh tất
cả những gì muốn cuốn vào nhau

phải tơi tả, nhấn cho đen hết,
đen từ trong cho đến ngoài, đen
đến tất cả các ngóc ngách, các
nếp gấp, đen tất cả những gì

trước đó đã từng trắng, từng hồng,
làm mất mầu tất cả những gì
trước đó đã từng xanh, từng vàng,
tất cả những gì trước đó đã

từng có chút mầu mè để sau
đó khắp nơi đâu đâu người ta
cũng chỉ nhìn thấy có một mầu
đen xì, đen đến nhức mắt, nhức

đầu và làm tâm hồn tôi cho
đến tận bây giờ, nghĩa là cách
mấy chục năm rồi mà vẫn thỉnh
thoảng thấy còn bất an, còn bồn

chồn một cách lạ lùng khó hiểu.
.
Tháng Mười, 2006

 

 

 

VÒNG QUAY

Vòng quay bao giờ chẳng quay, những
vòng quay lớn và những vòng quay
nhỏ, những vòng quay lớn tưởng không
thể lớn hơn được nữa nhưng cũng

không thể lớn hơn vòng quay của
anh, những vòng quay nhỏ tưởng không
thể nhỏ hơn được nữa nhưng cũng
không thể nhỏ hơn vòng quay của

anh, bởi anh là vòng quay, bởi
vòng quay là anh, những vòng quay
trong những vòng quay, vòng quay là
anh, là sân khấu, là cuộc đời,

vòng quay bao giờ chẳng quay cũng
như anh quay trên sân khấu, quay
trong cuộc đời, cuộc đời là anh,
là sân khấu, có những sân khấu

nhỏ và những sân khấu lớn, có
những sân khấu nhỏ tưởng không thể
nhỏ hơn được nữa nhưng cũng chẳng
thể nhỏ hơn cái sân khấu nhỏ

của anh, có những sân khấu lớn
tưởng không thể lớn hơn được nữa
nhưng cũng không thể lớn hơn cái
sân khấu của anh, và dù nhỏ,

dù lớn thì bởi anh là cái
sân khấu anh phải diễn, mà thực
ra thì cũng chẳng phải là phải
diễn bởi chính anh cũng muốn diễn

và chính anh đã được diễn và
nhiều người đã vỗ tay, đã nhìn
thấy anh diễn, diễn bằng chính cuộc
đời anh, bằng cuộc đời mà cuộc

đời là những vòng quay, những vòng
quay trong những vòng quay nhịp nhàng
và chẳng bao giờ có lúc nào
ngừng, dẫu phút giây, dẫu khoảnh khắc.

06 - 01 – 07

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC