MỘT ĐÊM Ở SYDNEY
Tặng thi sĩ Nguyễn Đăng Thường
người thủy thủ già qua đây nằm
tù đêm giáng sinh với tôi những
giờ đêm tăm tối khuya không ai
ghé thăm như bờ biển xa không
đôi mắt nào có rất nhiều tâm
sự xin thượng đế nhìn tôi cùng
rượu đỏ ngày phán xét bao giờ
tôi sẽ ngủ với em hay sẽ
quên nhưng đừng hôn tôi như thế
tưởng vì tôi phiêu lưu không xót
thương hay tôi chỉ thương em vì
đã nằm trên vai tôi nức nở
Sydney 12-1958
VÀ CUNG TIẾN VÀ PHẠM VŨ NGUYÊN
nhạc của hồn ta phải không hay
của những đêm xa gia đình nhớ
điên cuồng mỗi một bóng cây là
tiếng thì thầm bạn hữu nhạc của
hồn ta hay nơi đây của đêm
sao đầy mắt đầy linh hồn ôi
đêm tỉnh dậy nghe trong khuya yên
lặng nên giọng lời nghe từng tiếng
em nào có biết đâu mỗi giọng
nhạc của anh hay của bạn anh
đều nói những ngày mai chưa đến
em nào tin sự êm đềm và
đau khổ ngày qua như chẳng tin
đời ta có hai kẻ đọa đầy
bằng lên tiếng thay cho người khác
THƠ VŨ NGUYÊN CHO HELENA OKAVITCH PHẠM
he-le-na chưa nghe anh nói
quê hương những sáng mùa đông
mưa dầm gió thổi nghe trong da
đau xót từng cơn người làm sao
đã uống trọn đời buồn anh chưa
nói khoảng đồng cỏ cháy đường khô
cằn tháng hạ trăng khuya nghe tiếng
võng của thời anh dĩ vãng khoảng
đất làm sao từ những mảnh ve
chai cũ những rác rưởi ống bơ
bãi cỏ làm thế nào thành phố
mọc lên làm thế nào khoang đất
ấy buộc chân và hồn anh mỗi
lần anh ruồng bỏ em làm sao
mà hiểu một sáng kia anh tỉnh
dậy tình cờ nghe bên tai một
tiếng chân đi tiếng xe điện lên
đường ngoài lộ em không biết tại
sao anh đau khổ như thịt da
to nhỏ tiếng đồng bào và làm
sao trong những giấc chiêm bao anh
chỉ thấy những nhà hoang lối tối
những mặt buồn rũ rượi già nua
trong mê sảng còn nghe tiếng nói
những giọng này chầm chậm vào tim
he-le-na gọi pra-gơ
không khóc bởi vì sao nào biết
bởi vì sao thành phố ngủ đêm
dài hấp hối ngực nhọc nhằn từ
bỏ mà đi chừng em cho hẳn
sự tình cờ lòng cảm động ngực
tim hồi hộp ô quê hương từ
nghĩa địa tha ma sao réo gọi
hồn tôi không hết người còn sống
đây hay đã khuất tôi nhìn mặt
này đã gặp hay chưa nghe tiếng
nói bỗng tay vồn vã mắt vui
mừng môi đợi ngạc nhiên he-le-
na em có biết không giọng ca
đó anh viết khi ra trước anh
vừa nghe ai hát bên kia hồn rung
động anh nào nói được
TRƯỜNG CA HÀNH (XÁC) GỞI TỬ SĨ VÔ DANH
NHƯNG CÓ TÊN PHẠM CUNG SƠN
anh ngã xuống trên đường băng qua bình hưng hòa
(còn gọi tiểu lộ lò thiêu)
nhưng anh không gượng đứng lên
không tì súng trên xác trực thăng
vì anh đã chết trong lúc anh đang đứng đ... (2)
thế thôi.
---
chú thích (thú)
(1) nếu có dịp đi ngang
nghĩa trang bình hưng hòa,
hướng tân kỳ tân quý
đi bằng chánh, qua ngã
tư bình long, qua cổng
lò thiêu khoảng 49
mét, cũng tay phải cùng
hướng, có 2 mộ chí
nằm sát đường, có lẽ
sắp bị giải tỏa nay
mai, chữ đề bia màu
xanh: phạm nguyên cung sơn
giáng, phạm nguyễn cung si
thăng... đạo công giáo, biết
đâu họ cũng sẽ là
liệt sĩ vô danh (dự)
(2) đ... ở chỗ này xin hiểu là đứng đường
(bán phim sex lậu cũng được),
nhưng cấm suy diễn lung tung...
Last modified on 06/30/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC