THƠ TUYỂN

Lưu Hy Lạc

 

 
 

 

 

 

CHỈ NHẰM SÁNG TỎ BÀI THƠ ĐĂNG BÁO
CÁCH ĐÂY VÀI NĂM

Thưa Mr Le/ ông Nguyễn trong khoảng
thời gian một, hai năm đầu thế kỷ
tôi sống hết còn luôn đeo nặng một
tâm trạng lúc nào cũng đầy nghi ngại

nữa do đó việc giao tiếp thân tình
của tôi suốt những năm tháng vừa qua
thực sự mười phần - chết bảy - còn ba
vâng, tôi phải ngồi xổm bởi những hình

người chung quanh thực quá cổ lỗ sĩ
cứ nhằm tôi các cậu tra tấn bằng
cách này/ cách khác mà một trong những
cách tôi bị thấm đòn nhanh nhất vẫn

là cách các cậu tự do ẩn dụ
rất khó hiểu, đoạn nhẩy qua điển tích
kiểu ầu ơ tiền chiến buộc lòng phải
dán các cậu lên vách cho dù hằng

ngày đi ra, đi vô ngó mặt cậu
nào cậu nấy cứ tỏ ra mếu mếu,
cầu tài mà tôi thì Mr Lê;
quả tình sống hết còn luôn đeo nặng

một tâm trạng lúc nào cũng thật đầy
nghi ngại nữa do bởi việc tình thân
giao tiếp của tôi mười phần - chết bảy -
còn ba - chết hai - còn một, chung quanh

thì tất cả các cậu đã là hình
người quá cổ lỗ sĩ cứ nhằm tôi
các cậu tra tấn cách này cách khác
liên tục thực tôi không còn ngại ngần

bất cứ điều chi trên đời nữa (kể
cả cái chết) Mr Lê/ ông Nguyễn
trong khoảng thời gian một, hai tháng đầu
thế kỷ tình trạng của các vị vẫn

thực quá cổ lỗ sĩ mà cứ nằng
nặc đòi dán nơi công cộng thì như
tôi đã thưa trước - làm sao ra thái
bình.

 

 


ĐÊM Ở CALA FOOD

Tôi đếm tha thẩn
với hương chanh hương
bưởi, ôi thật ngây,
thật ngát trong lòng;

đêm, tay vói những
ước mơ hoài hủy
ừ, cũng chỉ hòng
nỗi mình bình yên;

ngoài, màu trời xanh
quá nghe bao lời
gái vẫn rộn ràng,
vẫn vang vang bao

tiếng cười, nên chi
người chất chứa những
chiều hôm tẻ nhạt;
ơi em về đâu,

ở đâu nơi cuối
bãi hay đầu ghềnh!
mùi hương bưởi/ hương
chanh thoảng bay khắp

chợ để bướm cứ
lượn lờ cho tôi
thơ thẩn.

 

 


BỎ ĐI TÁM

Nói ngay rằng hiện thời hễ mỗi
bận tình cờ đọc thơ trên web
thì tức thời sau đó phải vo
đầu, bức tóc để cố mà hiểu

cho ra ý - tình thi nhân; với
nhiều hình ảnh thường rất dị dạng
cùng nhiều ẩn dụ mà qua đó
nó dễ làm cho tình cảnh trở

nên hết sức mệt nhọc và cứ
đà viết như thế rồi thực chả
ăn nhập gì hết, thế nên với
tôi nếu phải đối mặt mỗi một

mình mình cả đêm tôi sẽ chẳng
thiết tung/ hứng chi nữa, tiết dục
tối đa, nhắng lên mà được thoải
mái thì tôi nhắng, bởi như thế

việc tôi thơ thẩn nó dễ dãi
lắm. Một mình quả hết sức thoải
mái, nếu có phải thủ dâm thì
cũng chơi như chuyện thường tình lúc

cao hứng, chứ đóng bộ đồng cô -
cốt cậu, mượn áo giả hình kiểu
cách có ra Tây/ Hậu hiện đại
hoặc gì gì đó rồi cũng chỉ

vo đầu, bức tóc với mớ ẩn
dụ cùng nhiều hình ảnh thường rất
dị dạng; ở đời sống này mả
mẹ gì mà trước sau chả lộ

diện việc chó chi cứ phải ẩn
dụ với điển tích (Cái này mới
thật dễ sợ); ê, bộ ung dung
nhìn đời bị đám thính giả sồn,

sến cỡ Việt kiều, bên Việt nam
la toáng lên; ối! bọn văn nghệ
thời nay chúng đâm ngay lưng bản
sắc Văn hóa - Dân tộc à.

 

 

BỮA NAY NỔI HỨNG

Gió thực mỏng, cắt từng lát rát
mặt; 10 giờ 05 phút tối
tôi đi ngoài thành phố, những tay
bợm rượu tụt quần đái lên những
chuyến xe chạy vùn vụt xuyên nước
Mỹ; giờ này trong thành phố ở
những viện Tế-bần nhiều tên bại
não phải xếp thành hàng nhận tiêm
vào máu liều thuốc an thần hòng
qua đêm; tôi đi ngoài thành phố
nơi gió thực mỏng cắt từng lát
rát mặt; 1giờ sáng những kẻ
không nhà chui vào từng thùng/ từng
thùng cạt-tông (như những cái tủ
lạnh lớn) đánh giấc ngon lành; giờ
này ở trong thành phố khoảng mươi
thằng đồng tính Việt-nam đội tóc
màu bạch kim, mặc áo đầm giả
thành gái lai Mỹ, đứng rải rác
trên Pork street chào hàng những tên
Mỹ già cũng đồng tính, thực dâm
đãng; tôi đi ngoài thành phố cho
đến khi trời sáng tỏ, gió thì
mỏng cắt từng lát rát mặt.

 


NHỮNG TÔI VÀ TÔI VÀ ĐƯỜNG XƯA - LỐI CŨ

Suốt bốn mùa anh cứ đi đi về
về đường xưa - lối cũ, lắm lúc dăm
lần bảy lượt mỗi ngày kỳ thực cũng
chỉ quanh quẩn dẫn từ nhà đến chỗ

cơm áo - chỗ tranh sống. Kể cũng lạ
mỗi bận đi đi về về mặc dù
chỉ lặp lại theo quán tính mà ý
tưởng cũng nảy này nọ, chẳng hạn về

vai trò của con đường - vai trò của
bóng cây hai bên đường, cho đến vai
trò những xác lá vàng mãi từ thuở
tiền chiến. Nhiều năm ròng như thế không

sao nghiệm ra rằng tại làm sao ý
tưởng cứ tất bật nảy này nọ, để
lắm lúc thực nhỏ nhẹ anh nói thế
này - về con đường, về bóng cây hai

bên đường cho đến những xác lá vàng
chúng chết tiệt đã bao đời, ở khắp
các ngả đường, chúng chả đóng vai trò
gì sất và cũng chả một tình cờ

nào khiến cứ phải hằng ngày đi đi
về về dăm lần bảy lượt suốt bốn
mùa đường xưa - lối cũ như thế mà
kỳ thực cũng chỉ quanh quẩn dẫn từ

nhà đến chỗ tranh sống - chỗ áo cơm.
Kể cũng lạ lắm lúc lại nảy thêm
ý niệm rất rắc rối đại khái như
vai trò chính đích thị nơi cuộc đời

cùng cơ man câu hỏi chẳng hạn - tôi
đang làm gì - tôi đang đâu - về đâu -
tôi là ai - là ai (!). Nhiều năm ròng
không sao lý giải, mãi những năm sau

này đùng một phát mới nghiệm được rằng
với bao điều ấm ớ hội tề sở
dĩ chúng nảy tất bật suốt bốn mùa
đường xưa - lối cũ chẳng qua cũng chỉ

để dăm lần bảy lượt hằng ngày cứ
phải đi đi về về mặc dù chẳng
làm gì mà có làm chi đi chăng
nữa cũng chỉ những ý tưởng lặp lại

theo quán tính, chẳng hạn về vai trò
của con đường - vai trò của bóng cây
hai bên đường cho đến vai trò những
xác lá vàng mãi từ thuở tiền chiến

cùng với việc tranh sống - miếng ăn thật
tất bật.

 

 


ĐỜI NHƯ MỘT KHÚC BRANDENBURG CONCERTO NO. 4 G MAJOR CỦA BACH

Điệu này chắc chắn nó dở chứng hơn
tuần rồi sáng nào ở đầu cầu thang
tầng hai con martha mập cũng đứng
giạng háng đái tồ tồ lên khắp các

nấc thang tầng một nó nói tao đái
lên sinh mệnh mày cho ơi tôi trỡ
người cả tháng nay chung cư không một
giọt nước nóng giọng thằng little ste -

vie từ cuối hành lang tầng một đã
bắt đầu khản/ đục bởi nó hét độc
chỉ một tiếng “ya ya ya ya ya”
không có lấy một chữ/ một đồng trong

đầu bia rượu cần - sa còn ngập ngụa
(dẫu một ngày cũng phải sống) bước chân
con martha mập nện ngoài hành lang
nó nện lên linh hồn tôi tiếng thằng

cho manager chung cư chửi tục
đúng mười âm tiết “mother fucker -
martha you are asshole” thượng đế
hoàn toàn vắng mặt nơi này dưới góc

đường xéo xéo phía cửa sổ phòng tôi
bọn đen đã tụ năm/ tụ ba cùng
bầy đàn bồ câu bay lên- đáp xuống
bắt đầu một ngày khác nhốn nháo trong

phòng tắm tôi trật quần đái tồ tồ
vô bồn cầu như đái lên sinh mệnh
mình cả tháng nay chung cư không một
giọt nước nóng con martha mập dở

chứng tôi độ ngoài trời nắng đã đầy
những cỗ quan tài đang dịch chuyển dưới
đường không có lấy một đồng/ một chữ
để hai tay xụi lơ mặc cho nước

lạnh xối từ đầu xuống chân trong bụng
trong dạ cồn cào thượng đế hoàn toàn
khuất mặt chỗ này. Lách qua người thằng
cho thấy mồm miệng nó lẩm bẩm nghe

ra bao giờ cũng đúng mười âm tiết
tôi háy mắt nhẩy qua vũng nước đái
con martha mập (dẫu một ngày cũng
phải sống) “mother fucker martha

you are asshole” cuối hành lang tầng
một thằng little stevie thập thò
giương mắt cười khằn khặc tôi đứng múa
may một chập trên sân trước chung cư

ngó góc đường xéo xéo phía cửa sổ
phòng tôi thằng fat mập gở đót cần -
sa từ cặp môi dày cộm chìa ra
cái hẹn 11giờ 30 phút

với thằng social worker của
thành phố tôi lắc đầu tiếng thằng fat
mập lẫn cơn ho sặc sụa vói qua
yo mother fucker chửi gì chửi

kiểu kiếm ăn của tôi giờ phải chạy
bằng hai chỏ tay hai chân giơ lên
bưng đầu ngó về quê nhà ngó con
cặc không thể cà khịa cùng bọn so -

cial worker mọi câu chữ dài ngắn
chả ăn thua gì nghĩ chung cư cả
tháng nay không một giọt nước nóng phát
muốn tự tử lội về hướng mission -

district không có lấy một chữ/ một
đồng đứng đập cửa thằng jamie tiếng
con ghệ nó mắng ra cùng tiếng chó
sủa như tạt nước lạnh buốt linh hồn

tôi xớ rớ một hồi thượng đế hoàn
toàn khuất mặt trên đời bây giờ mọi
câu chữ dài ngắn quả tình chỉ điệu
nghệ trên những địa chỉ ảo mà thực

không thể cù nhầy với bọn social -
worker được đâu.

 


VÀ REBECCA STODDARD VỚI ĐÊM XUÂN

Không một ai bám được vào giấc
mộng em đâu, không một ai cả,
tôi nói em nghe - bây giờ bốn
mùa nơi miền nhiệt đới bầy thú

đã thuần chủng đương động tình, tôi
ăn em miếng da thịt nồng mùa
cá ươm, chẳng có sự đồng lõa
nào ngoài hai bờ mông cong thoai

thoải con dốc sau nhà dẫn về
biển bắc, lặng trong mỗi con mắt
khép tôi biết không một ai bám
được vào giấc em mơ, không ai

cả chỉ có bốn mùa nước dâng
cùng tiếng reo vang dục lạc, mùi
của hơi thở ẩm ướt dậy những
cơn mưa xuân đầy ắp dục tình

tắm đẫm hình hài, tôi một tên
khát tình kẻ giật gấu vá vai
trong từng giấc mộng con ca cẩm,
trời đất đang chìm vào mắt em

say, tôi ăn em miếng da thịt
nồng mùa cá ươm, chẳng có sự
đồng lõa nào ngoài hai bờ mông
vung, căn phòng lặng, màn đêm bắt

đầu rạng, biển một màu biếc xanh
và mưa vẫn lất phất đầy vàng
con dốc thoai thoải sau nhà dẫn
về biển bắc, lặng trong mỗi con

mắt khép tôi biết không một ai
bám được vào giấc mộng em đâu,
không ai cả chỉ mãi bốn mùa
nước dâng cùng tiếng reo vang dục

lạc gọi bầy thú đã thuần chủng
miền nhiệt đới giao hoan và tôi
vẫn mãi là tên khát tình, kẻ
giật gấu vá vai trong từng giấc
mộng con ca cẩm.

 

 

NGÀY ĐỤC NƯỚC

Như không tôi mò lên
con dốc dẫn vào Pre-
sidio base, trước
mắt một rừng mưa tối

ám, chốc chốc phát thở
vắn ngáp dài dọc triền
dốc lạnh tanh; bên trong
nghĩa địa chôn lính tráng

đục nước trơ hàng bia
mộ trắng hếu thật yên
nghỉ; chỉ bọn sống ưa
xáo động, phần tôi ngoi

ngóp luôn miệng càm ràm
đám mây xuôi ngược ngoài
non “mày chỉ tổ kéo
bão lũ thêm dai dẳng...

mày chỉ là mây... là
mưa ám tối thế này...
này...”; lời lẽ ôi tuôn
tuồng lấn át cơn bão

rớt trên đầu trên cổ
mà mồm miệng cứ phát
thở vắn ngáp dài, như
không lại mò lên con

dốc dẫn vào Presi-
dio base, trước mắt
dày đặc một rừng mưa
tối ám, dọc triền dốc

lạnh tanh; bên trong nghĩa
địa chôn lính tráng đục
nước trơ hàng bia mộ
trắng hếu thật yên nghỉ;

chỉ bọn sống ưa chụp giật,
phần tôi ngoi ngóp chốc
chốc qùy mọp dưới trời
lắp ba lắp bắp vái

nỗi đời chết tiệt.

 

 

SAY TẾT Ở DOWNTOWN

Trời chập choạng tợ tranh tối --
sáng, mắt nhắm mắt mở mếu
cười, ngó từng hàng người/ xe
cộ đổ tuồn tuột vào cửa

ngõ thành phố, không sao ngăn
được; tôi móc họng mửa thốc
mửa tháo, ra độc màu than
chì ngay trước mặt từng người

một đứng hàng hàng sắp lớp
lớp tợ những cỗ quan tài
đứng; bọn quảng - tiều vây thành
vòng tròn, người và lân múa

toàn vũ điệu trống rồng; cảnh
sát chìm, nổi lềnh khênh (loạng
quạng ở đó chỉ nước vô
nhà đá); dường lá cùng gió

bội thực nơi cổ họng, mơ
hồ thấy tôi đương lật bên
dưới những tháng giêng tìm hạnh,
ngó chiếc mặt cũ/ mới cháy

âm ỉ; bước nghiêng ngả tôi
đi qua từng miếng mương người,
phân thân tìm sinh lộ, bọn
tiều - quảng cứ vây thành từng

vòng tròn lớn, nhỏ người và
lân múa liên tục những vũ
điệu trống rồng, tiếng pháo tiếng
reo thực ồn động; không sao

ngăn được nữa, tôi móc họng
mửa thốc mửa tháo lần này
ra độc một thứ màu vàng
vàng như nghệ - như Xuân, ngay

giữa tối trời, đầu năm bộ
mặt mang rớt xuống cháy đỏ
trời.

 

 

CHO ĐẾN SÁNG ĐỂ CHỈ LÀM ĐIỀU
CHẢ BIẾT CÓ DÍNH DÁNG

Ngồi ngó khoảng trống trắng monitor
cho đến 4 giờ sáng tôi lục đục
bỏ đĩa the diverse của yusef –
lateef vô pc đoạn, cứ nhoài

qua cửa sổ đảo mắt tới/ lui; thằng
fat mập đứng góc đường ngoáy ngược lại
hét - yo, sucker! mở mồm cười hềnh
hệch, tôi giở chứng lên, chả muốn dây

dưa với nó; dường có điều chi đó!
ám ảnh trong đầu; kéo sập cửa sổ,
tôi đối diện với khoảng trống trắng, giờ
khoét một lỗ lớn phía bên tai phải

thì phải! thế là tiếng hét “yo, suc-
ker.” của thằng fat mập tợ một thứ
bùa chú, nó dẫn tôi vòng trở lại
toàn hình ảnh của ngày hôm kia (tôi

thấy tôi lội khắp north beach, hút với
linda lê hết một điếu cần-sa
mập “phê” quá, tôi- lê trèo lên gác
thơ ở city light; bọn tôi kéo

ghế ngồi, bốn mắt cứ trừng trừng vô
tấm poster william s. burroughs&
allen ginsberg; cô, cậu hãy còn
khá trẻ, cổ choàng đầy hoa tay đang

rung chuông; khi ấy (tôi- lê đồ chắc
đang đọc kinh đây.) điều ám ảnh trong
đầu hiện giờ quả khó nói, đứng ngồi
kiểu gì cũng không sao thoát khỏi điệu

jazz của yusef lateef (rồi lại
thấy bọn tôi bước xuống ngã sáu, ngay
góc columbus/ broadway và ker-
ny, tôi- lê đứng nhóng dưới lề đường

hóng tụi thằng mike f. gallagher
đọc thơ, giọng nó đều đều “... com on
down on me let me look up your
dress, punish me cause i’ m bad

tie me up with panty hose hook
me up and make me glad baby
let me suck your toes... love poem???” một
kiểu bài bản khá quen tai; bọn tôi

dợm bỏ đi thì, thằng mike từ vòng
trong thẩy ra cái donut rẻ tiền,
trên mặt quết đầy đường trắng.); hai mắt
tôi phát ngập trời nước mênh mông, tiếng

sáo trúc của yusef đang thổi bài
passacaglia cứ lãng đãng nơi
khoảng trống trắng, giờ choáng gần hết đầu
tôi thì phải; ngồi xoay lại, tôi ấn

lên mặt các con chữ kiểu dò xăm,
thử xem điều ám ảnh từ 4 giờ
sáng với vụ việc ngày hôm kia tôi-
linda lê lội khắp north beach “phê”

cần-sa ngập ngụa; bọn tôi trèo lên
gác thơ city light kéo ghế ngồi
bốn mắt cứ trừng trừng vô tấm pos-
ter allen ginsberg& william-

s. burroughs rồi buổi hoà nhạc ngoài
trời, lần đó có yusef lateef
ở new orleans năm 86, cùng
tiếng hét “yo, sucker” của thằng fat

mập có dính dáng chi đến trận bão
katrina thổi qua louisia-
na không nữa.

 

 

DẤU CHỈ VỀ LỜI NGUYỀN CỦA CÁI LON

Cuối cùng lời nguyền của cái lon
cũng trở nên hiện thực, chả chút
gì gọi là huyền ảo truyền kỳ;
này nhé, cứ vào mỗi buổi sáng,

bóng tôi chồm lên xác các con
chữ cái, các con chữ cái chồng
lên lũ thời gian, rồi cứ thế
thời gian chồng lên tôi, bóng tôi

chồm lên xác các con chữ cái;
và những cú điện thoại mà tôi
tin một cách chắc chắn, tôi chẳng
hề quen hay biết gì về các

cô/ cậu ấy; lại réo lên kỳ
thực, các cô/ cậu gọi chỉ để
hỏi “Did I wake you?” bảo không
hoá ra dối lòng, thường tôi nói

“Yes, but it’s OK.” thì
các cô/ cậu lại lí nhí tỏ
hối tiếc quả tình, tôi không có
ý khiến các cô/ cậu cảm thấy hối

tiếc về bất cứ điều gì nhất
là việc gọi réo vào sáng sớm
nên thường, tôi giả lả “ I am-
glad you called; what’s up?”

đấy, cũng chỉ cách nhằm phớt lờ
câu hỏi của các cô/ cậu thế
mà, thật khốn nạn; tôi phải chịu
trận với những câu chuyện, dám chắc

thượng đế nghe cũng phát điên lên
được, chẳng hạn về một nền thi
ca đầy máu mê của loài rùa;
rõ ràng sự đáp ứng mặc dù

kiêng cưỡng của tôi lại hóa toàn
chuyện hành dâm trên xác các con
chữ, để cuối cùng thì câu chuyện
cũng trở nên hiện thực, chả chút

gì gọi là huyền ảo truyền kỳ;
cứ cho rằng bởi lời nguyền nào
đó đã vận lên cuộc đời tôi,
đại khái “Từ rày trở đi, vào

mỗi buổi sáng bóng tôi chồm lên
xác các con chữ cái, các con
chữ cái chồng lên lũ thời gian
cứ thế, thời gian chồng lên tôi

bóng tôi chồm lên các con chữ
cái; rồi những cú điện thoại của
các cô/ cậu nào đó mà tôi
tin một cách chắc chắn, tôi chả

hề quen hoặc biết và bất chấp
tôi có thế nào, các cô/ cậu
gọi chỉ để hỏi --- Did I wake-
you?” nó chính là câu chuyện hoàn

toàn hiện thực, của cái lon đấy.

 

 


MỘNG MỊ GÌ, CŨNG TRỜI ƠI

Mong gặp ả lần này
mắc chứng gì, hễ mở
mồm là ngọng lên, ngọng
xuống, ỉ ôi cho đến

ngày tàn, chuyện muốn nói
còn nguyên (cứ lấp lửng
trong dạ.) ăn, chơi coi
vậy, không phải vậy, bù

khú trăm thứ, để rồi
chắp vá thế nào, cũng
chả đủ một câu đầu,
đêm đêm, hễ nằm xuống

liền xoay ngược, trở xuôi
cho đến tàn năm canh,
điều muốn tỏ lộ còn
nguyên (cứ thụp thò trên

đầu.) chơi bời coi thế
không hẳn thế, cà khịa
đủ điều mà rồi ráp
vô thế nào, cũng chả

thấy đuôi, đầu; ăn nằm
với ả như thế đã
bao mùa, đêm cứ trăn,
lộn, ngày lại chập chờn

“lon” tìm, cho dẫu trên
chăn dưới nệm, có khi
được, nhiều khi không, cuối
cùng lại ngồi nhìn trời

đất thay mùa; mong gặp
ả lần này, mắc chứng
chi, hễ mở mồm là
ngọng tới, ngọng lui, ỉ

ôi đến tàn ngày; đêm
nằm xuống, liền xoay xuôi,
trở ngược (cách gì, một
đầu cũng trống hoác.) ở

đời, chuyện phải đến sau/
trước cũng đến thiết tưởng,
điều muốn tỏ lộ, cũng
như chuyện muốn nói không

thể để thụp thò trên
đầu, lấp lửng trong dạ
mãi, ai chả biết đời
sống thường coi vậy, không

hẳn vậy, chung cuộc rồi,
thì cũng chỉ mình ên;
ăn nằm với ả, vậy
mà đã bao mùa, đêm

hết trăn, lộn, ngày cứ
chập chờn; mong gặp ả
lần này, ỉ ôi đến
phát chán, tôi nhịn ăn,

chơi bời ba ngày, ngày
kế tiếp lồm cồm ngồi
lên, thế là gõ, ra
được bằng này chữ, đấy!

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC