TẢN MẠN QUANH BỜ HỒ
Tôi vẫn ngồi bên cái già cỗi của
Hồ Gươm. Hồ Gươm ơi, cụ Rùa ơi
trời đất Thiên địa ơi. Ới ời ơi...
Bà thầy bói nhìn tôi: “anh này có
chân tu...” Bà nói, bà lại nói, bà
nói nữa! Tôi chợt đói. Bên bờ Hồ
có quán Phở Thìn. Đói ăn liền bát
Phở. Rau, ớt, tương... cái rét vơi đi.
Mùa này rét đậm? Bác ơi “không có
rét không phải Hà Nội” Buổi trưa từ
Tạ Hiện bước sang hồ Gươm, loay hoay
ở Ngả tư đường không có đèn xanh
đỏ, không biết phải đi đâu trong cái
mênh mang của Đất Trời. Đặt đít ngồi
trên cái già cỗi của Hồ Gươm. Người
lái xe ôm, em bán khô mực, người
hướng dẫn viên, ông đồ viết chữ... Tôi
chầm chậm đi quanh bờ hồ, dòng nước
bao quanh Tháp Rùa không biết tự bao
đời. Tôi đi quanh hồ, đi lại, đi
vòng vòng, đi mãi, đi miết, đi vô
tư. Buổi tối nhìn lại hồ Gươm có
chút lãng mạn, có chút tình tứ, có
dàn hoa bên đường, có liễu rũ, có
hồ Gươm Xanh. Thật Xanh, thật xanh...
Chánh Tịnh cường
HN, 01-01-2005
CHÂN DUNG DƯỚI CHÂN NGỰA
Van xin em vẽ hộ tôi ngôi nhà
trống cho gió lùa vào khi tâm hồn
thanh thoảng, và mặt trời soi trên chiếc
cổng tam quan. Ôi còn gì ngoài sự
trống rỗng hoàn toàn. Tôi nằm yên khi
con chim phóng vút trên bầu trời, con
chuồn chuồn bay về những cơn mưa, cơn
mưa yêu dấu như một sự hỗn hợp
tế nhị bên cái mầu nhiệm khiến con
người im lặng... Sự im lặng mênh mông,
im lặng là đối thoại với vĩnh cửu...
Van xin em vẽ hộ tôi bức chân
dung dưới chân ngựa ở giờ phút cuối
cùng của sự thật, để người thừa phát
lại lui cui làm phận sự. Chiếc mặt
nạ đã được lau chùi, di sản cuộc
đời, nơi nào lại không còn bóng tối...
Last modified on 06/30/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC