THƠ TUYỂN

Khánh Hà

 

 
 

 

 

 

ĐIỆU NHẠC NĂM GÌỜ

Đêm thức trắng nghe tuyết tan, nhỏ
giọt tong tong từ mái xuống thềm,
nhớ những đêm nằm ở Sài gòn
nghe mưa nhỏ tong tong từ máng
xối căn nhà thuê trong con ngõ
hẹp, vách ván mái tôn ngày nóng
hừng hực, đêm có thể trèo lên
mái nằm ngắm sao trời, cửa sổ
lúc nào cũng mở, lồng lộng gió.
Mới năm giờ sáng có người dậy
đi lễ, tiếng guốc lộc cộc, tiếng
chuông beng beng, điệu nhạc lúc năm
giờ bây giờ, ba chục năm sau
Sài gòn có còn con ngõ hẹp,
còn căn nhà vách ván mái tôn,
còn tiếng mưa nhỏ tong tong, tiếng
guốc lộõc cộc, tiếng chuông beng beng.
Điệu nhạc lúc năm giờ có còn
ai, nghe thấy ai, nghe thấy ai

 

 

BỀ GÌ

Lạnh lùng như con mắt thời gian
đang nhìn anh thay đổi, nhìn em
thay đổi, không có cách gì thay
đổi, thay đổi. Bề gì cũng đã
 
có lần anh đã là em, em
đã là anh, khi ta nhìn trời
mưa mùa thu, cánh  đồng, con  sông
mặt biển hay bất cứ cái gì

làm ta chợt nhớ, chợt nhớ. Bề
gì rốt lại anh cũng có cái
gì để nhớ, em cũng có cái
gì để nhớ. Bề gì bề gì.

 

 

CHUYỆN BẮT ĐẦU

Chuyện một người đàn ông
và một người đàn bà
ở chung trong một ngôi
nhà là chuyện bắt đầu

cho tất cả, là đầu
mối của mọi sự rắc
rối, buồn vui, là nguồn
cảm hứng của văn chương

nghệ thuật và tất cả,
tất cả từ khi thế
giới bắt đầu, từ khi
con người bắt đầu, không

biết đến bao giờ mới
chấm dứt. Chuyện ông A -
dam và bà E- và, một
đàn ông và một đàn

bà. Khi người đàn ông
và người đàn bà mở
cánh cửa một ngôi nhà
thìø mọi chuyện bắt đầu.

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC