THƠ TUYỂN

Hải Vân

 

 
 

 

 

 

THƯƠNG CẢM

Ơ kià, mây đang lạc vào trăng hay
là trăng  lạc mây. Có khác gì mưa
lạc trong đêm, gió lạc ngày. Đơn lẽ
trên từng không, chim lạc hướng. Và người

đi tìm hơi ấm... lạc bàn tay! Ngày
tháng lạc vào năm, hoa lạc hương thơm
Mùa Thu đang lạc vào sân, lá lạc
ngoài vườn. Còn tôi, tôi lạc vào tôi

như chiều lạc sớm. Suốt đời tôi lạc
cuộc yêu thương! Nỗi buồn đi lạc giữa
niềm vui, thì con người sướng khổ tìm
nhau đễ thấy lạc loài. Giòng sông lạc

suối nguồn; cây lạc cội. Hạnh phúc quên
về, thì ta cũng lạc thôi! Có phải
Âu Cơ, Bà cũng lạc, một bầy con
trăm đứa đã lang thang? Một nửa lên

non, còn một nửa xuống biển, lạc đâu?
Có phải tôi đang ngồi đây bật khóc
Để đừng đi nữa... mà lạc Quê Hương!

 

 

TÌNH THƯƠNG SẼ LÀ TÓC

Từng ngày tôi nhìn tôi trong gương,
tôi thấy tôi lạ quá, có phải
đó là tôi đấy chăng?  Bất giác
nước mắt tôi tràn ra hai má...

Ơ kìa, người trong gương đang khóc,
và khóc bằng nước mắt tấm gương?
Tôi nhìn gương sao tôi cũng khóc,
và khóc bằng lệ người trong gương!

Chao ơi, những dấu hỏi rồi dấu
than cho hai đoạn thơ rất lạ
rơi rớt trong những ngày rơi lá,
và rụng như một thời lang thang!

Tôi cúi xuống cố nhặt giọt lệ,
mà cứ tưởng như nhặt một tên
người.  Tôi rùng mình!  Bỗng hai dòng
Thế Kỷ chảy xuôi về xa xôi...

Những buổi mai tôi, là như thế
chuẩn bị để trước khi tôi lên
đường, nghĩ đến lúc mình tới Sở
tôi sẽ hết nhìn vào tấm gương...

Ở đó nơi, chốn tôi rất quen
thuộc, quen như những người công nhân.
Tôi nghĩ đến tình thương sẽ là
tóc nằm trên trán phân vân...

 

 

 

Last modified on 06/30/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC