THƠ TUYỂN

Gyảng Anh Iên

 

 
 

 

 

 

HỎI

Hai người đàn bà vẫn
còn mãi ngồi đan lưới
hỏi nhau về cái gọi
là định mệnh. “Có chăng

cái chết là do trời
định?” Người đàn bà thứ
nhất nhìn ra biển, nơi
con sóng thần đang di

chuyển với vận tốc của
chiếc máy bay ban nãy
chẳng biết bay về đâu
ngang qua bầu trời phía

dưới có hai người đàn
bà vẫn còn mãi ngồi
đan lưới hỏi nhau về
cái gọi là định mệnh.

“Không có đâu, ví dụ
nếu như hàng ngàn người
cùng chết do động đất,
lũ lụt hay hỏa hoạn

thì chẳng lẽ số kiếp
họ lại giống nhau hay
sao?” Người đàn bà thứ
hai cười và nhìn ra

biển nơi con sóng thần
đang di chuyển âm thầm
dưới vùng nước sâu yên
ả với vận tốc nhanh

hơn suy nghĩ của hai
người đàn bà vẫn đang
mãi ngồi đan lưới hỏi
nhau về cái gọi là

định mệnh.

 

 

NGOÁI ĐẦU LÀ ĐÊM

Những nỗi buồn sẽ lần
lượt bị ném mạnh vào
đêm, để rồi sẽ bắt
gặp những nỗi chán chường

đã lần lượt bị ném
mạnh vào đêm trước đó,
cả hai gặp nhau, mừng
mừng tủi tủi, để rồi

sẽ lại đánh thức những
nỗi cô đơn vẫn còn
vết thương dù đã lần
lượt bị ném mạnh vào

đêm từ lâu. Đến bao
giờ em và tôi sẽ
kéo nhau xông xả vào
đêm, để đi tìm hố

rác của tâm hồn mà
chúng ta đã lần lượt
ném mạnh vào đêm và
không một lần ngoái đầu

 nhìn lại?

 

 

GƯƠNG

Soi mình vào gương để
thấy. Một đôi mắt, của
cha. Vậy là nỗi buồn
ánh lên trong đó. Cha

thấy đầu tiên. Soi mình
vào gương. Thử nhoẻn nụ
hồn nhiên. Một đôi môi,
của mẹ. Vậy là những

lần cắn môi mím khóc
Mẹ đau đầu tiên. Làm
sao, giấu được ưu phiền.
Vào miền hư vô cô

độc. Đêm đêm. Gương thắp
lên trách móc. Ta đã
làm gì với hình hài?
Mẹ cha.

11/2004

 

 

HUYỀN THOẠI

Có một huyền thoại kể
rằng có một người đàn
bà sau một đêm dài
bỗng trở thành một thiếu

nữ, và từ đó người
ta đua nhau hỏi, đồn
thổi về phép màu người
đàn bà được ban hưởng.

Chẳng một ai biết phép
màu đó mang tên gì
cũng như từ đâu xuất
hiện nhưng rõ ràng từ

câu chuyện này huyền
thoại đã nói rất rõ
về phép màu lạ biến
người đàn bà thành thiếu

nữ là “sau một đêm
dài” chứ không phải là
“sau một ngày dài hoặc
đêm ngắn.”

 

 

MỘT QUAN NIỆM TÌNH YÊU

Sáng ra, chàng chẳng thèm
đánh răng, còn nàng chẳng
thèm rửa mặt. Cứ thế
hôn nhau bằng cái lưỡi

đắng xít rồi đắm đuối
nhìn nhau bằng hai con
mắt lộm cộm ghèn. Họ
quan niệm yêu thật lòng

nghĩa là phải yêu mùi
[vị] của nhau cái đã.
Trưa ra, nàng chẳng thèm
đi chợ, còn chàng chẳng

thèm chở nàng đi ăn
cơm bụi. Cứ thế no
với món cháo lưỡi đắng
xít [tất nhiên], rồi xong

đắm đuối nhìn nhau bằng
hai con mắt đã rụng
bớt ghèn. Họ còn đủ
sức quan niệm tình yêu

như hồi ban sáng. Tối
đến, chàng chẳng thèm đi
ngủ, còn nàng cũng chẳng
thèm lên giường. Cứ thế

mà nhìn nhau thì thích
nhỉ? Cứ thế mà hôn
nhau thì thích nhỉ? “Anh
vẫn quan niệm yêu thật

lòng là...”, “Em vẫn quan
niệm yêu thật lòng là...”
Đói bỏ mẹ!

 

 

CỘT ĐIỆN

Người ta hay nghĩ cột
điện nào cũng giống cột
điện nào, vì cột điện
nào mà chẳng có hình

trụ tròn, dựng thẳng tắp
bên lề đường để mắc
dây điện. Nhưng những cột
điện không chỉ để mắc

dây điện mà còn để
giúp thực hiện một chức
năng sinh lý cho những
người “đòi hỏi” không đúng

chỗ. Chẳng phải dân gian
vẫn thường chửi: “có ngứa
thì ra cột điện mà
cà !”

 

 

BỊ ĐỎ MẮT

Khó chịu chi bằng bị
đỏ mắt, nhìn mọi thứ
xung quanh cứ ngứa xốn
hết cả lên, rồi dụi

rồi lại nhìn mọi thứ
xung quanh vẫn cứ ngứa
xốn hết cả lên. Lật
đật chạy ra tiệm thuốc

tây mua lọ thuốc nhỏ
mắt, mới liếc trông bảng
giá thuốc là cứ ngứa
xốn hết cả lên. Thử

hỏi một lọ có đủ
bốn mươi lăm giọt hay
không mà những bốn mươi
lăm nghìn đồng cho một

con mắt đỏ, nhìn mọi
thứ cứ ngứa xốn hết
cả lên. Vừa mở miệng
trả giá, cô bán thuốc

tây lấy cặp kính đen
đeo vào mắt mà ngước
lên nhìn như xã hội
đen rằng: “Về mà nhỏ

mắt bằng nước muối! ”Hình
như con mắt lành còn
lại cũng bắt đầu nhìn
mọi thứ cứ ngứa xốn

hết cả lên rồi thì
phải?

 

 

BÌNH YÊN TÂN HÌNH THỨC

Tặng Lãm Du

Em vẫn bảo thơ tân
hình thức vốn vô hồn,
không réo rắc âm nhạc
cũng chẳng vần điệu du

dương. Lòng em thì rộng
mà con chữ anh gieo
chẳng biết chạy khi nào
cho hết biên giới khó

hiểu đó. Em lại vẫn
bảo thơ tân hình thức
vốn vô tâm, vì không
còn “ý tại trung ngoại”

như ngàn xưa nay vẫn
thế. Lòng em thì sâu
mà con chữ anh gieo
chẳng biết xếp đặt thế

nào cho đầy sự trống
trải đó. Anh chẳng thể
hiểu về những luồn mây
bay trên đầu thế giới:

chúng sẽ bơi ngược về
lịch sử chỗ ký ức
em chờ đợi phải chăng?
Hay là anh kẻ cặm

cụi ngồi đun những vần
thơ vẫn là tân hình
thức. Để chúng vẫn biết
hóa hơi bay lên bay

lên:
Bình yên chỗ em
nằm...

 

 

VIẾT CHO NHỮNG NỖI BUỒN VIỄN CŨ

Tặng Tú Trinh

ly cà fê cũng bắt đầu học
cách thơm ngậy hơn giữa một mưa
sài gòn để kéo chân nỗi buồn
ngồi lỳ nơi quán vắng có cỏ
và có cả gió máy lạnh thổi
buốt thay mùa đông câu chuyện mỗi
ngày đi vòng quanh nỗi buồn viễn
cũ và bất tận khói thuốc bất
tận ngả đầu nơi góc riêng, có
cọng tóc nào triết lý về sự
bạc màu của gốc đầu nơi sinh
ra những nơ-ron bạc nhược, để
thay em thay ta nhắn tin cho
nỗi buồn ngày hôm qua và hẹn
nỗi buồn ngày mai ở một quán
vắng khác có cỏ và có cả
gió máy lạnh thổi buốt thay mùa
đông. Câu chuyện cứ thế mỗi ngày
đi vòng quanh nỗi buồn viễn cũ
và bất tận như sự học của
ly cà fê về cách thơm
ngậy hơn giữa một mưa sài gòn.

 

 

THÀNH & BẠI

Tôi nhìn đứa em bật
khóc sau một thất bại.
Tiếng khóc quá lớn nên
không thể nghe thấy tiếng

khuyên răn đang vang lên
quanh em. Tôi nhìn đứa
em bật cười sau một
thành công. Tiếng cười quá

lớn nên không thể nghe
thấy tiếng ghanh ghét đang
vang lên quanh em. Tôi
lại nhìn thấy tôi bật

lặng im sau những tiếng
khóc cười lẫn tiếng khuyên
răn ghanh ghét đang tắt
dần xung quanh những đứa
 
em tôi. Chợt nghe có
tiếng thở dài vây quanh
cả em và tôi.

APR 20/05

 

 

GẦN XA VÀ

hai gã con trai ngồi
nhìn nhau từ hai chiếc
bàn xa nhau trong quán
nước, hai đôi mắt cũng

xa nhau chỉ có ánh
mắt nhìn nhau thật gần
nhau. Vì ở trong quán
nước có những chiếc bàn

đặt xa nhau cho khách
ngồi xa nhau tránh cái
nóng nực và những phiền
phức có thể xảy ra

khi ngồi gần nhau. Chỉ
có hai gã con trai
ngồi nhìn nhau như thể
chẳng còn gần nhau hơn

được nữa trong một quán
nước mà các bàn đều
đặt xa nhau. “Tính tiền”,
nụ cười gần. Xa nhau.

Jan 15/2005

 

 

MÔI TRƯỜNG

Cô công nhân Công ty
Môi trường đưa nhát chổi
quét đống rác bên lề
đường ngày nắng gắt để

bụi bay mù mịt tới chỗ
quán cơm bà Ba béo
làm bà Ba béo phải
sai người giúp việc ra

nhắc nhở cô công nhân
Công ty Môi trường làm
ơn quét nhẹ tay giùm
giữ gìn môi trường để

khách còn dám vào ăn.
Cô công nhân Công ty
Môi trường vẫn đưa nhát
chổi quét đống rác bên

lề đường ngày nắng gắt
để bụi bay mù mịt tới
chỗ quán cơm bà Ba
béo với lý do “Vậy sao

các người không bớt xả
rác ra lề đường để
giữ gìn môi trường đi.
Để tôi khỏi phải quét

đống rác ngày nắng gắt
thì làm gì có bụi
mà ô nhiễm môi trường”.
PS: Hình như câu
 
chuyện này sẽ lên chương
trình thời sự VTV1
tối hôm nay - ngày môi
trường thế giới!

June 5, 2005

 

 

THỞ DÀI

Anh thở dài dài hơn
tiếng em thở dài, tại
sao chúng ta lại cùng
làm hai việc dài và

dài hơn tiếng thở dài?
Thì em thở dài cho
một nỗi buồn dài mà
có lẽ anh không thể

hiểu dài hơn bằng tiếng
thở dài dài hơn tiếng
em thở dài. Như vậy
cái việc dài hơn của

anh đối với cái việc
dài của em xét về
nghĩa thì không thể dài
hơn bởi lẽ em thở

dài cho một nỗi buồn
dài mà có lẽ anh
không thể hiểu dài hơn
bằng tiếng thở dài dài

hơn tiếng em thở dài.
Em hỏi lại sao chúng
ta lại cùng làm hai
việc dài và dài hơn

tiếng thở dài?

 

 

 

Last modified on 06/22/2007 9:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC