THƠ TUYỂN

Đặng Thân

 

 
 

 

 

 

THÁP BÚT

Ngong ngỏng bên nghiên mực. Loi choi
“Tả thiên thanh” như dáng điệu một
Tên dặt dẹo đứng thủ dâm thầm
Lặng suốt trăm năm. Hồn trí thức
Triền miên miền ẩn ức. Cả dân
Tộc lộc ngộc một đoàn người vía
Hồn nhược tiểu. Khí thăng hoa được
Một chút này chăng. Phút thăng hoa
Cưỡng bức. Một thánh thi tạc dựng
Ba chữ “địt mẹ giời” để giải tỏa
Cả khối lòng bi ức của quân
Trí thức. Bất bình chi bấy hóa
Công ơi. Từ bấy cây dương vật
Đá hóa Ngôi Lời. Cả nước vào
Phen dậm dật, sụt sùi, lầm than
Huyết lệ. Thủ dâm ơi nay đã
Thành quốc túy. Tất cả say sưa.
Bao thi sỹ thủ dâm trước nàng
Thơ. Bấy hủ nho thủ dâm trước
Bàn thờ. Nàng thơ hình tam giác.
Cũng là biểu tượng của Tam Tài
Thiên địa nhân. Tam giác Pita
Gore. Ngọn bút... Bàn thờ hình chữ
Nhật. Hình quốc kỳ. Tiền tệ. Mực
Nghiên... Ngọc hành đá cô đọng nỗi
Ưu phiền cẩm thạch phóng tinh hoài
Đầy mãi một Hồ Gươm. Làm cạn
Kiệt cả khí thần sỹ tử. Hồ
Ngàn năm như vết chân Giao Chỉ.
Ướm chân vô kết tử thánh tiên
Rồng. Tồng ngồng bay lên Thăng Long

17.1.2005

 

 

TÁO 7 (THẤT) NGÀY NGÂN 7 NỐT

Bình minh đến nó đến trường học
Liền 7 tiếng. Lời ngọc vàng vang
Vọng ba ngàn thế giới từ những
Miệng kẻ sang. Nhân chi sơ tính
Bản thiện. Nếu cho tôi một điểm
Tựa thì tôi sẽ bẩy được cả
Quả đất lên. 7 sắc cầu vồng
Là điều xa xỉ. Tự nhiên ơi
Đã là cổ điển. Hiện đại là
Phải cứ là điên điên điên triền
Miên. Tự do bình đẳng bác ái.
Cuộc cách mạng lại cái xứ Sương
Mù. Những bậc chân tu tay tu
Bảo hãy kiêm ái. Những bậc cà
Tu bảo đấu tranh này là trận
Cuối cùng. Ngàn đời máu ối làm
Lịch sử ung thối. Vẫn tụng ca
Mùi lòng dạ thế gian. Vĩ đại.
Muôn năm. Vạn tuế. Đời vẫn thế.
Thất Hiền xưa nay vẫn ái tiền.
G7 nhẩy mâm trên nhờ bạo
Lực. Thái Cực vẫn nhiên nhiên nhờ
Lễ nhạc. 7 nốt thăng trầm vẫn
Cần một nốt câm. Đêm về nó
Đau bụng. Đại phúc oằn lên một
Tiếng rên. Đã thất nhật tiếng nhạc
Lòng không động. Mộng thấy lòng mình
Hóa dòng sông nhồi thuốc xổ. Nó
Bước vào WC. Một canh.
Hai canh. Trằn trọc lòng lành. Nhả
Phanh. Tiếng nhạc lòng đã đổ. Đau
Như mổ. 7 nốt vón dài đủ
Cả bách gia. Sao chờ mãi một
Dấu lặng kia chẳng thấy. Tiếng lòng
Ngân dài đã hụt hơi. Chơi vơi
Giữa trời. Ơi dấu lặng ta chờ.
Để phong ngươi “Vương Nhạc Đại Vương”

17.1.2005

 

 

 

Last modified on 06/25/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC