EMPTINESS
TRỐNG RỖNG

Nguyễn Tất Độ
Translated by Trần Vũ Liên T âm

 

 
 

 

 

 

 

 

In the moment of not-ever, I’m standing
Near the point of no-place, where I had met
and befriended a person named No-body.
Both of us greeted each other by no-
sentences, then started to talk with each
other about many things, on the whole
about the matters of no-problem. Then
I had to go, that person also had
to go. Good-bye, instilled in me not-one-
thought. I returned home and wrote a poem,
in it no-one-character to share with
no- body-whatever, one story
surely has no-storyline -whatsoever.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vào lúc không-khi-nào, tôi đang đứng
gần chỗ không-nơi-nào, tôi đã gặp
và làm quen với một người tên là
Không-Ai-Cả. Hai chúng tôi chào hỏi
nhau bằng không-câu-gì, rồi bắt đầu
chuyện trò với nhau nhiều thứ, đại loại
như về việc không-vấn-đề-gì. Rồi
tôi phải đi, người đó cũng phải đi.  
Chia tay, đọng lại trong tôi không-một
-ý-nghĩ. Tôi về viết một bài thơ
trong đó không-có-một-ký-tự-nào,
để chia sẻ với không-một-người-nào
một câu chuyện không-(*)có-nội-dung-gì. 
-------------
(*):hẳn-không-