| |
i am naïve, live like an idiot, sway
my legs off the bridge, lower my head to
watch the flowing river, and raise my head
to watch the floating clouds. and they see me
listen vaguely to the wind – hum and
hum in the ears, hum and hum in the head,
hum and hum night and day, hum and hum
fretfully, unendingly. i hazily
sit, i fuzzily fly and i clumsily
cry inside while facing all the pained,
the shadowed, the benumbed – so tragic is
life. all are mad, all are ruined, and
all are stinky. thus i fly beneath the stars,
and i fly alone while my heart breaks and
nobody knows. i sit and swing my bare legs
off the bridge, while people go back and
forth busily, acting as worker bees
daily in an artificial beehive
of life. i fly with the clouds, flow with the
river, and float alone into the vast
ocean, and i suffer that nobody
shares a love and a belief. i am
lonely, fly calmly over
abstract and metaphysical death, and
always feel naïve or insane just like
a stranger in my hometown. how could i
live indifferently in life with those
who are so unrighteous and so
uncompassionate that trees are growing
upside down and that worms and bugs are
.
becoming gods.
Last modified on 04/02/2010 – 8:00 PM © 2004 –2010 www.thotanhinhthuc.org.
|
|
anh ngây thơ và anh sống như
thằng khờ đung đưa chân trên cầu
gục đầu nhìn dòng sông trôi và
ngẩng đầu nhìn làn mây trôi và
người thấy anh lơ mơ nghe gió
u u trong tai u u u
trong đầu u u u đêm ngày
ray rứt u u liên miên hoài
anh lù mù ngồi anh lờ mờ
bay và anh lơ ngơ khóc thầm
trước mọi nỗi đau thương tăm tối
co cóng bi thảm biết bao đời
tất cả điên rồ tất cả điêu
linh tất cả bốc mùi anh bay
dưới những vì sao và anh bay
một mình nát lòng không ai hay
anh ngồi đung đưa chân không trên
cầu người hằng ngược xuôi tất bật
ngày ngày là bầy ong thợ trong
một tổ ong nhân tạo cam đời
anh bay theo mây trôi theo sông
trôi ra biển trời một mình và
anh đau đớn không ai chia sẻ
một tình yêu cùng một niềm tin
anh cô đơn lặng im bay qua
nỗi chết trừu tượng và siêu hình
khờ khạo hay khật khùng mãi như
tên lạ mặt ở chính quê mình
làm sao anh có thể sống dửng
dưng giữa đời với người vô nghĩa
vô tình đến cây cũng mọc ngược
và sâu bọ cũng hóa thần linh.
|
|