23 HR 30 MIN

Nguyễn Hoài Phương
Translated by Đỗ Vinh

 

 
 

 

 

 

 

Eleven thirty at night, in the last
taxi returning to the city, at
a turn full of  pebbles and stones near a
 construction site, th glanced at p and

raised a hand to wave at p and l, but
p did not see, at the time p was staring
at a cat grey with two eyes glaring at
times green like two marbles probably

reflecting the street lights or that of autos,
was stepping out of the station, craving
a cigarette from a pack in the pocket
of an overcoat, from time unknown,

Smoking had become prohibited
at train stations, and ports, so when there is
no l then p likes to take only the
taxi, likes to chose one where the driver

also smokes, the two of us relaxing
and blowing smoke to our liking, and last
night, at eleven and thirty minutes
when p  entered the subway with l and

could not smoke, p only wished to get home
quickly in order to see the bell flowers
belonging to a to see how they are,
p remembers a, of course.

 

 

 

Last modified on 04/25/2010 8:00 PM © 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Mười một giờ ba mươi phút đêm,
trên chuyến taxi cuối cùng của
mình về thành phố, tại một khúc
quặt đầy sỏi đá gần công trường

xây dựng, th thoáng trông thấy và
giơ tay chào pl, song
p không nhìn thấy, khi ấy p
đang vừa mải nhìn một con mèo

mầu xám với hai mắt lúc lúc
lại sáng xanh lên như hai hòn
bi ve chắc là vì phản chiếu
đèn đường hoặc đèn xe ô tô,

vừa bước xuống tầu điện ngầm, vừa
thèm thuồng mân mê bao thuốc lá
trong túi áo khoác, từ bao giờ
chẳng biết, người ta đã cấm, không

cho phép hút thuốc lá ở các
bến tầu, bến xe, nên khi nào
không có l thì p chỉ thích
đi taxi, thích chọn cái xe

nào mà người lái cũng hút thuốc,
hai người vừa rong ruổi vừa nhả
khói thì thật là thích, và đêm
qua, lúc mười một giờ ba mươi

phút thì p xuống tầu điện ngầm
với l và không được hút thuốc,
p chỉ mong mau mau về đến
nhà để còn nhìn mấy bông hoa

loa kèn của a xem thế nào,
p rất nhớ a, tất nhiên.