YOUR EYES ARE SO SAD

Nguyễn Đình Chính
__________________________

ĐÔI MẮT EM BUỒN BIẾT MẤY

Translated by Phan Khế

 

 
 

 

 


 

 

talk less, please talk no more in the autumn
mornings, in the winter mornings, and also
in the summer and spring mornings, when you

would know that I am so sad that I shut
my mouth and go into hiding  to sit
on the broken span of the bridge at

the end of town, which had been bombed and
had collapsed in the war  and now is
forgotten for some unknown reasons

and now I don’t know why when I watch
the flowing river past the old bridge I
also see your eyes wide opened and deeply

saddened. Your eyes are so sad that I now
see the years and months of the deadly war  
roar again and come back ... come back ... come back ...

come back.

 

 

 

Last modified on 01/25/2010 8:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

nói ít thôi  xin ai đừng nói
nữa những buổi sớm mùa thu những
buổi sớm mùa đông và cả những  
 
buổi sớm mùa hè, mùa xuân em  
biết không anh buồn đến nỗi ngậm
miệng lại và  trốn ra ngồi trên
 
nhịp cầu gẫy đôi ở cuối thị
xã. Cây cầu này hồi chiến tranh
đã bị bom xé nát  tan tành  
 
bây giờ không hiểu sao nó lại
bị bỏ quên. Và cũng không hiểu
sao khi cúi nhìn dòng nước dưới
 
chân cầu đang cuồn cuộn trôi đi  
anh lại thấy đôi mắt của em
mở to đau đớn đăm đăm. Đôi
mắt buồn đến nỗi anh nhìn thấy
những năm tháng chiến tranh chia
ly, chết chóc đang gầm thét hiện
 
về … hiện về … hiện về … hiện về.