NÓI
Khế Iêm

_____________________________________

TALK
Translated by DoVinh

 

 
 

 

 

 

 

Talk when it is not possible to talk
and don’t talk when talk is necessary,
and this dilemma is prolonged, perhaps
from a century earlier, “hey, those of

you who have low necks and little mouths stick your
head out a little further”, these things i
am uncertain, because i cannot know
when that century earlier actually

began because as i am talking right
now i cannot know when i actually
began talking, and is it me who is                        
talking or is it someone else who is

talking and i am listening; and maybe
i had been enticed into this dilemma
because the devils and demons of time
have captured me like they have everyone

else by trick and by treachery;  although
i have tried many different ways to
change one me for another me, although
i am not the main character of myself

and neither i could step out from my own             
body nor my own body step out from
me, and as such there is some oppression
upon the face of God; for what to seek               

when my Mexican neighbors are near earshot,
they play their music unbearably loud,
and so i have to make efforts to go
outside to see what kind of people these

people are, how do they behave, but when
i open the door, i am surprised to
find that there is no one in the empty
room, screeching with irritating noises,

closing in from all sides while i can no
longer crawl and pounce upon a pillar
of the house to interrogate why,                           
perhaps if i could grab hold of something

or other what would befall me except                  
deadlock because of a language barrier,
therefore i dig into these piles of old
books; finally latching onto a book

with yellowed pages chock full of ancient thoughts
of thievery lying in wait; and now
it occurred to me, that i am not much
good, only a stagy manner, regurgitating

things that had been handed down, and things
belonging to others from ages past, that
i rarely understood in any sense,
never leading to any finality;

but back to the loud noises which i am
still burdened by, and thus subjected to
hearing on a daily basis, from
morning to evening and i want to

go crazy such that sometimes i feel like
i want to cut off my ears, but if i
do that then my face will certainly appear
strange; on the contrary if i remove

the ears then what shall i do with the eyes,
nose and limbs that remain,  “hey, rugged ragged
guys, why hang yourselves in the middle of
the day like this without shame” imagine

right now, that i am like a log rolling    
at the edge of the forest, and having
the misfortune of running into a
woodcutter who takes me home, chops me into

pieces and tosses me into the fire pit,
to cook and to burn, then my life would turn
into ashes; but being the chameleon that
i am i would have to step out of myself

otherwise all would be… lost.  Bye.

 

 

 

 

 


Last modified on 02/20/2011 8:00 PM
© 2004 2010 www.thotanhinhthuc.org.

MUCLUC


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nói lúc không thể nói và không nói
lúc phải nói, và tình trạng này kéo
dài, dễ chừng  cả thế kỷ trước, “ê,
cái bọn thấp cổ bé miệng kia, kéo

cao cái đầu lên một chút”, điều này
tôi không dám cả quyết, vì tôi không
biết cái thế kỷ trước ấy nó bắt
đầu từ lúc nào, bởi ngay khi đang

nói đây tôi cũng chẳng biết tôi đã
nói từ bao giờ, mà có phải là
tôi nói hay ai đó đang nói và
tôi đang nghe; và sở dĩ  tôi bị

du vào tình thế khó khăn này cũng
tại cái lũ thời gian quỷ tha ma
bắt, không từ một ai, lừa đảo và
đểu cáng hết sức; mặc dù tôi đã

thử nhiều cách như hoán đổi cái tôi
này với cái tôi khác, nhưng tôi đâu
phải là một nhân vật chính trong tôi
và rằng tôi đâu thể bước ra khỏi

cái thân tôi hay cái thân tôi bước
ra khỏi tôi được, vì như vậy thì
cũng hơi ức hiếp cái bản mặt của
Thượng Đế; mà tìm kiếm làm gì khi

bên tai bọn Mễ hàng xóm, chúng chơi
nhạc rầm rầm, chịu không thấu, nên tôi
đành phải bỏ công ra xem cái giống
người ấy là giống người gì, xử thế

và sinh hoạt ra sao, nhưng khi mở
cửa, tôi ngỡ ngàng vì chẳng có ai
ngoài căn phòng trống trơn, khạc ra những
âm thanh chát chúa, vây hãm tứ bề,

còn tôi không thể chui sồng sộc vào
túm lấy cái cột nhà để hỏi cho
ra lẽ, và giả thử có túm được
thì cũng rơi vào cảnh tiến thối lưỡng

nan vì ngôn ngữ bất đồng, nên tôi
đành bới trên đống sách cũ; cuối cùng
vớ được cuốn sách giấy đã ố vàng,
mày mò tư tưởng của người xưa, rình

rình giở trò chôm chỉa; vậy bây giờ
mới vỡ lẽ, tôi có hay ho gì,
phường tuồng cả đấy, lảm nhảm những điều
của ai đó từ bao đời nay, và

những điều của ai đó từ bao đời
nay, có khi cũng chỉ hiểu lờ mờ,
chẳng có gì đến nơi đến chốn; nhưng
trở lại cái âm thanh ầm ĩ mà

tôi cứ phải nghe hàng ngày, từ sáng
đến tối muốn phát điên tới nỗi đôi
lúc đã tính cắt phứt hai cái tai
đi, nhưng nếu thế thì chắc là khuôn

mặt dị hợm lắm; vả lại, nếu giải
quyết xong hai cái tai thì mắt mũi
tay chân còn lại phải làm sao, nên
tôi cứ loay hoay mãi, thôi đành, “kìa

cái anh lôi thôi lếch thếch kia, sao
lại treo cổ giữa ban ngày ban mặt
như thế mà không biết xấu hổ à”; 
tưởng tượng lúc bấy giờ, tôi như khúc

gỗ lăn lóc ngoài bìa rừng, nếu chẳng
may gặp phải tên đốn củi khốn kiếp
nào đó nhặt về, bổ dăm nhát rồi
ném vào bếp lửa, nấu nấu nướng nướng,

đời chắc tàn; nhưng vốn trí trá, tôi
phải bỏ tôi ra khỏi cái thân tôi
đã chứ không thì... hỏng. Chào.