MỘT NGÀY TRONG ĐỜI TRẦN WŨ KHANG
Một ngày trong đời của Trần Wũ
Khang một ngày như mọi ngày *, hắn
bước chậm rãi về phía chuồng bò
dáng cao lớn khom khom, hắn dừng
Lại nấn ná hồi lâu rồi bước
tới. Một ngày như mọi ngày buổi
sáng hắn mở chốt chuồng từ từ
vậy thôi, nhìn lũ bò bước ra
Khỏi chuồng chậm rãi hắn đếm một
- hai - ba - bốn - năm từng con một
rồi nhìn theo đuôi con cuối cùng
đi khuất sau khóm xương rồng, hắn
Quay lại ngồi trên ghế mây dưới
giàn mướp ở đó có sẵn bình
trà với ly đen vợ hắn vừa
mang tới. Một ngày như mọi ngày
Hắn nói cám ơn mình đảm đang
nuôi anh ngày ba bữa chẳng làm
ra đồng tiền hạt gạo trăn trở
nỗi đẩy bánh xe thi ca Việt
Đang mắc kẹt dưới lầy lăn tới
đâu không biết & không ai biết
hắn thủng thẳng nhâm nhi nhìn vào
trời nắng. Một ngày như mọi ngày
Buổi chiều khi cái đuôi lọ con
bò cuối cùng lọt thỏm vào chuồng
hắn bước đi dáng lom khom cao
lớn về phía chuồng từ từ đóng
Chốt lại một ngày trong đời của
hắn.
________________________
* Trần Wũ Khang là tay viết nghiệp dư, có vài bài đăng báo vào khoảng 1996. Sau gần 10 năm ẩn, xuất hiện trở lại vào 2004.
“một ngày như mọi ngày”: Lời trong một bài hát của Trịnh Công Sơn
ONE DAY IN THE LIFE OF TRẦN WŨ KHANG *
One day in the life of Tran Wu Khang,
a day just like every day, he walks
slowly to the cow barn, parades his bent
and large figure, stops a little bit, and
Then walks forward. In a day just like
every day, in the morning he lifts
the barn latch thus slowly, watches the cows
come out of the barn slowly, counts one- two-
Three-four-five every cow, then observes
the tail of the last one vanishing behind
the clump of cactus, and returns to sit
On a cane chair beneath the arbor of
loofa where a teapot and a black cup
are just brought there by his wife. In a day
just like every day, he says thanks to
Her for devotedly bringing three meals
a day for him, who cannot make a cent
or a grain of rice while soberly pushing
the wheel of Vietnamese poetry being
Stuck in the sleet to make it roll to an
unknown place that nobody knows about;
thus he sips tea slowly and watches the
sunshine. In a day just like every
Day, in the afternoon when the spotted
tail of the last cow gets in the barn, he
parades his bent and large figure, walks
slowly to the cowbarn, and latches inside
a day of his life.
________________________
* Trần Wũ Khang was an amateur writer, having some articles published in newspapers around 1996. After ten years living as a recluse, he appeared again in 2004.
“A day like every day”: words from a song written by Trịnh Công Sơn.
Last modified on 07/26/2010 – 8:00 PM © 2004 –2010 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC