THE RIVER LU
SÔNG LU

By Inrasara
Translated by Phan Khế

 

 
 

 

 

 

 


 
The River Lu and I were born in the
same year of the Rooster. In twenty months
of drought, River Lu laid flat to dry its
body and blend into the soil. River

Lu streamed swiftly when I broke out
the first voice of my life, River Lu lay
hidden in me when I left the village
for wandering, and again River Lu

came back to life with me the day I returned
home. Nobody should ask where the River
Lu is; River Lu has grown up from Phan
Thiet, flowed across the sky of Saigon, flown

over Tokyo, swerved around Baghdad,
and sung with Euphrates River. The River
Lu falls ill of dying thirst; and like me,
River Lu screams its anger or whispers

the stories. River Lu dries – burned, stands –
hungry, and rises full – spilled; River Lu burns
hot the sand hills, or River Lu breaks its
banks and carries fertile soil to nurture

the fields and motherland. Even though when
River Lu is made by humans to become
a useless gutter, River Lu still carries
patiently the fertile soil and pours into

the ocean. Living as carrying the
fertile soil and pouring into the ocean.

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 
Sông Lu sinh ra cùng tôi năm đinh
dậu. Hai mươi tháng hạn sông Lu nằm
phơi thân trầm dòng vào lòng đất. Sông
Lu chảy quyết liệt lúc tôi vỡ tiếng  

nói đầu đời, sông Lu ẩn mình trong
tôi khi tôi bỏ làng đi lang bạt,
lần nữa sông Lu lại ra đời với
tôi ngày trở về. Đừng ai hỏi sông

Lu ở đâu, đất Phan Thiết sông Lu
lớn dậy chảy ngang trời Sài Gòn bay
Tokyo, sông Lu tắt Baghdad
hát cùng Euphrates. Sông Lu ngã bệnh

chết khát, như tôi, sông Lu giận dữ
gào thét hay rì rầm kể chuyện. Sông
Lu khô – cháy, đứng – đói, đầy – trào, sông
Lu nung nóng đồi cát hay sông Lu

tự vỡ bờ chở phù sa bồi ruộng
đất quê hương. Cả khi sông Lu bị
con người biến thành thứ mương tháo vô
dụng, sông Lu vẫn cần cù mang phù

sa đổ vào biển. Sống như là mang
phù sa đổ vào biển.