| |
I made a neighbor girl suffer in my
last year of high school before I became
a wanderer. She waited five years for me;
my buddy Vang told me that I behaved
badly because I made her suffer while
I slept tightly, ate well and laughed with teeth
showing like a monkey. Oh, is she still
in this life or gone to become a ghost –
can the sky or moon know the answer now?
I swore badly at a rural woman
who looked the same age as my mother, and
then saw her quietly turning her back,
hobbling away and almost falling down.
Forty years later, she now forgets and
I still remember. I played with the neighbor’s
dog and choked it to death. I, like a thief,
plucked bunches of bamboo shoots from a Raglai
who was my father’s childhood friend. I joined
a mob beating on a cowherd from a
neighboring village who came to steal a
bundle of rice stalks from uncle Phôk. I
solemnly tried to learn how to be a
zen master, dropped behind all things of the
past, and could not do that. No incident
could make it.
Last modified on 02/08/2010 – 8:00 PM © 2004 –2010 www.thotanhinhthuc.org.
|
|
Tôi đã làm khổ cô láng giềng niên
khóa cuối trung học trước khi làm lang
thang. Năm năm nàng chờ, thằng Vang nói
mầy quá tệ làm nó khổ mầy ngủ
ngon ăn khỏe còn nhăn răng cười như
khỉ. Ôi em còn hay đã thành ma,*
hôm nay trời trăng nào biết? Tôi đã
chửi tệ bà nhà quê đáng tuổi mẹ
không một lời bà quay lưng đi dáng
lom khom muốn đổ. Bốn mươi năm bà
quên, tôi thì cứ nhớ. Tôi đã chơi
bóp cổ chú chó con nhà hàng xóm
cho tới chết. Tôi đã bẻ trộm cả
đống măng tre bác người Raglai bạn
nối khố của cha. Tôi đã đánh bề
hội đồng thằng chăn trâu làng bên ăn
cắp lúa bó bác Phôk. Tôi đã trịnh
trọng thử học làm thiền sư rũ bỏ
sau lưng sự đã rồi đã rồi đã rồi
nhưng không thể. Không sự cố nào khiến
tôi đốn ngộ không bài học nào làm
tôi tiệm ngộ. Tôi đã không thể quên
không bao giờ. Bao giờ.
_____________
* Thơ Nguyễn Đức Sơn
|
|