MY UNDERSTANDING OF LOVE
TÌNH YÊU THEO TÔI HIỂU

Hải Vân
Translated by DoVinh

 

 
 

 

 

 

 

 

How can I know when love will come?  I
look at a star just before it goes dark,
brightly shining like a blinking eye… And
my heart is as such when I think of  a

certain person… Who has come only to
disappear?  How can I open my mouth
and tell that person:  You are the dying
star in my ocean of tears!  When the day

ends,  the night too fades away, you are the
wind carelessly passing by my life!  My
sleeves fluttering in the wind, oh my dear,
my dear!  A soft hand that had gone away

just as love learned to speak.  I speak as if
to call out, but love keeps moving farther
and farther!  Spring is the season of flowers,
of love full of grass, crying softly,

to love whom? I fall down rolling forth,
the years spread through the skies… You have given
me life blue as the mountain mists.  You have
given me love, like an illusive

ocean.  You are not a sleeve for me
to hum a sad tune to?  Why are you
the dewdrops that make my eyes always sad? 
Love is sex?  Love is sun and rain?  Love is

a page of poetry?  No!  Love is always
an imagination, a cross-wind has just
blown by my breasts!  My dear, a night rain
leaves me drenched… Love is stuttering to find

the words to say.  You have really gone far
away, brightly shining like a shooting star. 
A stifling kiss, a thousand kisses reborn. 
My Dear!  Hold onto my blouse, I don’t want

you to go, San Jose lights up for me! 
That is love, how can we truly define
it.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Làm sao tôi biết được tình yêu đến
lúc nào? Tôi ngó một vì sao trước
khi nó tắt lịm, bừng lên như mắt
chao... Và lòng tôi như thế khi nghĩ

đến một người... hiện chi rồi mất biến?
Làm sao tôi mở miệng nói với người
ấy rằng: Này anh là sao băng trong
biển em đầy lệ! Nếu một ngày bóng

xế thì đêm khuya nào cũng tàn, anh
là gió ngỡ ngàng lướt qua đời em
đó! Tà áo bay trong gió, người ơi
ơi người ơi! Bàn tay mềm đã rời

khi Tình Yêu biết nói. Tôi nói hay
vừa gọi mà tình xa cứ xa! Mùa
Xuân là mùa hoa, mùa Tình Yêu đầy
cỏ. Tôi khóc thầm, khóc nhỏ, yêu mình

hay ai? Tôi ngả xuống lăn dài từng
tuổi trời trải mộng... Người cho tôi sự
sống xanh như núi mù sương. Người cho
tôi yêu thương như đại dương mờ ảo.

Người không là chéo áo sao tôi ngậm
cho đỡ buồn? Người sao là giọt sương
cho mắt tôi buồn mãi? Tình Yêu là
Trai Gái? Tình yêu là Nắng Mưa? Tình

Yêu là trang Thơ? Không! Bao giờ bao
giờ Tình Yêu là tưởng tượng, anh ơi
mùa gió chướng vừa thổi ngang ngực em!
Anh ơi, trận mưa đêm tạt vào làm

em ướt sũng... Tình Yêu là lúng túng
từng lời tôi thốt ra. Người ấy thật
đi xa, bừng lên như sao chớp. Một
nụ hôn đã ngợp, ngàn nụ hôn trường

sinh. Anh! Này anh này anh, nắm áo
em cho chặt, em muốn anh đừng đi,
thành phố San Jose vì em mà rực
rỡ! Ôi Tình Yêu thế đó, định nghĩa

nào cho vừa?