THE ELEGY
BÀI THƠ ĐIẾU 

Gỷang Anh Iên
Translated by Trần Vũ Liên Tâm

 

 
 

 

 

 

 

 

my dear, sometimes I
hesitate much, to start
a poem,  using a death
of that somebody which
causes both you and I
to not be able to
hold the stream of tears,
naturally overflows,
as if it is a method
that we again recall
the memories, ties between
you and I and
that somebody, that now,
only left are formal
routines of emotions 
that carry meanings, saying
goodbye to the death of
that somebody,  that now,
still makes both you and I
to not be able to
hold the stream of natural
tears overflows  as if
it is a method, which
sometimes we no longer
hesitate to end a
poem, about a death of
that somebody as if
now.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Em ạ, có khi tôi
rất ngại, phải bắt đầu
một bài thơ, bằng cái 
chết của một ai đó
đang khiến cả em và
tôi không kìm lại được
dòng nước mắt, tự nhiên
trào ra, như một cách,
chúng ta hồi tưởng lại
những kỷ niệm, gắn bó
giữa em và tôi và
người đó, giờ đây, chỉ
còn là những thủ tục 
cảm xúc mang ý nghĩa,
tiễn đưa cái chết của 
một ai đó, giờ đây,
vẫn khiến cả em và
tôi không kìm lại được
dòng nước mắt tự nhiên, 
trào ra như một cách,
mà có khi chúng ta
không còn ngại để 
phải kết thúc một bài 
thơ, về cái chết của 
một ai đó như thế
này.