| |
Doesn’t need the “Gloomy
Sunday”, but the sky is still
morose and overcast like
the song of Thai Thinh echoing
from the old computer’s
speakers of a Thursday,
the sky still has many clouds
as if it couldn’t wake him
up any earlier, for any
joy, so that he’s no longer
gloomy like this song now
unknown of its writer,
echoing in the sound
of the wind chime hanging
besides the empty door.
|
|
Không cần một chủ nhật
buồn, thì trời vẫn u
ám và ảm đảm như
bài ca của Thái Thịnh,
đang văng vẳng trong chiếc
loa máy tính cũ kĩ
của một ngày thứ năm,
trời vẫn nhiều mây như
thế đã không thể đánh
thức hắn sớm hơn, cho
bất cứ một niềm vui
nào, để hắn thôi ảm
đạm như bài ca giờ
cũng không biết là của
ai, đang văng vẳng trong
tiếng phong linh treo bên
cửa vắng.
|
|