DAILY JOURNAL
NHẬT KÝ 

By Gỷang Anh Iên
Translated by Trần Vũ Liên Tâm

 

 
 

 

 


 

 

Today is passing somewhere, in
the dark night has only the smell
of cigarette smoke scattering
in the hollow brain and unable
to ponder anything, such as
how to remember what [I] have
eaten this morning so that
midday [I’m] starving, an unexplained
hunger, because [I] did not walk
back and forth to ponder anything,
during an afternoon [when]
the weather still aims to become
a thunderstorm, but [I] cannot
leave this air-conditioned room to
inhale the smell of cigarette
smoke scattering in the hollow
brain and unable to ponder
anything, such as how to sleep
through one night, after a long day
like everyday
like that….


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 



ngày hôm nay đang dần
trôi qua nơi đâu trong
đêm tối chỉ còn mùi
khói thuốc bay lởn vởn
trong bộ óc trống rỗng
và không còn nghĩ ngợi
được gì như làm sao
để nhớ hồi ban sáng
đã ăn món gì để
buổi trưa lại cồn cào
cơn đói không tài nào
giải thích được vì đã
không hề đi lại tới
lui cũng như nghĩ ngợi
bất cứ điều gì trong
một buổi chiều trời cứ
chực mưa going mà không  
tài nào đi ra khỏi
căn phòng máy lạnh
để hít mùi khói thuốc
bay lởn vởn trong bộ
óc trống rỗng và không
còn nghĩ ngợi được gì
như làm sao để ngủ
qua một đêm sau một
ngày dài như mọi ngày
đến thế...