| |
How can he understand, how
the bicycle of ten years ago
again rushes into his memory,
when he sits and eats a bowl
of crab-meat noodle soup on
the sidewalk, which exactly
ten years before he rode his
bicycle to school, at the
time the lady selling crab-
meat noodle soup was yet to
get married and fat like now
and, was welcoming guesses with
alacrity so that (she)
could quickly sell the load of
crab-meat noodles, while the after-
noon tornado was dragging
into his memory, with
the white shirt dripping wet, but
he no longer knew where to
stroll, crossed the road where he’s
sitting and eating the crab-
meat noodle soup of ten years
later, and doesn’t know how
he had eaten all the memories.
|
|
Làm sao hắn có thể
hiểu, bằng cách nào chiếc
xe đạp của mười năm
trước lại sộc vào trí
nhớ của hắn, khi hắn
đang ngồi ăn bát bún
riêu bên lề đường, mà
cách đây cũng đúng mười
năm hắn đã đạp xe
đến trường, mà khi đó
bà bán bún riêu còn
chưa lấy chồng và béo
nầng nẫng như bây giờ,
đang đon đả chào khách
để mau chóng bán hết
gánh bún riêu, khi cơn
giông buổi chiều đang lừ
đừ kéo đến trong trí
nhớ của hắn với chiếc
áo sơ mi trắng ướt
sũng mưa, mà chiếc xe
đạp không còn biết lăn
bánh về đâu, ngang qua
con đường hắn đang ngồi
ăn bát bún riêu của
mười năm sau, và không
hiểu bằng cách nào hắn
đã ăn hết cả trí nhớ.
|
|