WHAT DO WOMEN WANT?

Mary Jo Salter

_______________________________

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ MUỐN GÌ?

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

mm

 

WHAT DO WOMEN WANT?

“Look! It’s a wedding!” At the ice cream shop’s
pristine picture window, the fortyish
blonde in the nice-mother shorts and top
stops short to raise two cones, one in each hand,
as if to toast frothy blur of bribe
emerging from St. Brigid’s across the green.
“Mom,” a boy answers, “I said I want a dish.”
But this washes under her, while a well-matched band
of aqua-clad attendants pours outside
to laugh among fresh, buttonholed young men.

Young men ... remember them? Her entourage
now is six boys, and she buys each one his wish.
When she peers up from her purse, the newlyweds,
have sped away, and she notices at last,
on the littered steps of the Universalist
Society, some ten yards from St. Brigid’s,
a rat-haired old woman in a camouflage
Army-Navy outfit, in whose pockets bulge
rags, or papers, and an unbagged beverage.
Looks like a flash of vodka. But no, it’s dish-

washington liquid! It’s Ivory, the household god.
The shape is clear from here: a voodoo doll,
headless, with the waist pinched, like a bride.
Poor thing – her dirty secret nothing worse
than the dream of meals to wash up after. While
what she most craves, standing at this font
of hope, the soda-fountain with the boys
all eating hand-to-mouth, is not to miss
the thing that ... well, it’s hard to say; but what
she’d want, if we were given what we want.

 

 

NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ MUỐN GÌ?

“Nhìn kìa! Một đám cưới!” Nơi cửa sổ lớn còn
mới của tiệm kem, một người đàn bà tóc vàng
khỏang bốn mươi ăn mặc chững chạc dừng lại giây
lát hai tay giơ hai cây kem hình nón như
thể chào mừng cô dâu mặc chiếc áo cưới màu
xanh bọt biển hiện ra từ nhà thờ St, Brigid
ngang qua bãi cỏ. “Mẹ” một đứa con trả lời,
“Con nói con muốn một dĩa bánh kem mà.” Nhưng
bà không chú tâm đang khi một nhóm những cô
phù dâu mặc quần áo cùng một màu xanh ùa
ra ngòai giữa những chàng trai tươi trẻ mặc đồ

vét dạ hội. Những chàng trai trẻ … hãy nhớ họ.
Đòan tùy tùng của bà bây giờ là sáu cậu
con trai, và bà mua cho mỗi đứa thức ăn
chúng muốn. Khi bà chăm chú nhìn trong ví tiền, những
người mới cưới đã đi mất, và sau cùng bà
để ý thấy những dấu chân rải rác ở Hội
Phổ Độ, khỏang mười thước Anh từ nhà thờ St.
Brigid, một bà già tóc dài trông giống như
chuột trong bộ đồng phục Hải quân hóa trang, những
cái túi phình giẻ rách, hoặc giấy báo, và một
chai thức uống không bao bì. Nhìn thóang qua như
một chai rượu vodka. Nhưng không, đó là chai

nước xà bông rửa chén! Hiệu Ivory, lọai
tốt nhất. Hình dạng rõ ràng lúc này: một con
búp bê  tà đạo, không đầu, với phần eo bị
bó chặt, giống như một cô dâu. Con búp bê
tội nghiệp – cái bí mật khó ưa của nó không
có gì tồi tệ hơn giấc mơ về những bữa
ăn sau khi ăn xong. Trong khi những gì
thèm muốn nhất, đứng ở nguồn hy vọng này, quầy
bán nước giải khát với những đứa con trai tất
cả bọn chúng đang ăn nghiến ngấu, bà không lỡ
chuyện  … Ồ, thật khó nói; nhưng bà muốn gì, nếu
chúng ta đã được trao những gì chúng ta muốn.

 

 

___________________________________

 

Tiểu sử
Mary Jo Salter
Sinh năm 1954, được giải Dicovery / The Nation Award và học bổng nghiên cứu sinh của American Academy ở Rome, Guggenheim Foundation, và NEA (Hiệp hội Giáo dục Quốc gia). Bà từng là biên tập thơ cho The New Republic và, một cuốn sách cho thiếu nhi The Moon Comes Home, đã xuất bản 3 tuyển tập thơ: Henry Purcell in Japan, Unfinished Painting (giải thưởng Lamont), và Sunday Skaters. Bà sống ở tiểu bang Massachusetts với chồng là nhà thơ Brad Leithauser và hai cô con gái.

 

 

Last modified on 05/22/2012 8:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.