Bruce Bawer

THE VIEW FROM AN AIRPLANE AT NIGHT, OVER CALIFORNIA
ON LEAVING THE ARTISTS' COLONY

_______________________________

NHÌN TỪ PHI CƠ ĐÊM, TRÊN CALIFORNIA
RỜI KHỎI HỘI NGHỆ SĨ

Translated by KI

 

 
 

 

 

 

mm

 

THE VIEW FROM AN AIRPLANE AT NIGHT, OVER CALIFORNIA

This is a sight that Wordsworth never knew,
whether looking down from mountain, bridge, or hill:
An endless field of lights, white, orange, and blue,
as small and bright as stars, and nearly still,
but moving slowly, many miles below,
in blackness, as stars crawl across the skies,
and ranked in rows that stars will never know,
like beads strung on a thousand latticed ties.
Would even Wordsworth, seeing what I see,
know that these lights are not well-ordered stars
that have been here a near-eternity,
but houses, streetlamps, factories, and cars?
Or has this slim craft made too high a leap
above it all, and is the dark too deep?

 

 

NHÌN TỪ PHI CƠ ĐÊM, TRÊN CALIFORNIA

Đây là cảnh tượng mà Wordsworth chưa hề biết,
dù nhìn xuống từ trên cầu hay núi đồi: một
cánh đồng ánh sáng vô tận, trắng, cam, xanh, nhỏ
và sáng như những vì sao, và gần như phẳng
lặng, chuyển động chậm chạp, nhiều dặm phía dưới, trong
tối đen, như những vì sao ngang qua bầu trời,
và kết thành hàng, mà  những vì sao sẽ không
bao giờ nhận biết, giống như những chuỗi hạt xâu
trên cả ngàn dây mắt cáo. Ngay cà Wordsworth,
đang nhìn những gì tôi nhìn, đâu biết rằng những   
ánh sáng này không phải những vì sao được sắp
đặt ngăn nắp, đã hiện diện ở đây từ lâu,
mà chỉ là những ngôi nhà, đèn đường, xưởng máy,
và xe cộ? Hoặc có phải chiếc máy bay này
đã vọt lên quá cao bên trên, và bóng tối
thì quá sâu (bên dưới)?

 

 

MM

 

ON LEAVING THE ARTISTS' COLONY

The way love rests upon coincidence,
the way a sense of family and home
can flow now, like a stream, through several hearts
transplanted from their diverse native climes
by strangers’ choices, violates all sense.
                                                                                                                            
If we had all been here at different time
I know we’d have formed other loyalties,
drawn other eyes and written other poems,
and I know there are friendship I’d have made
with people whom I now may never meet.

But so be it. Heard melodies are sweet,
and unheard melodies are never played
except on the harmonium of art.
This place we love reminds us how immense
the world is, and how small our cherished part,

and why we feel drawn on toward mysteries,
compelled to paint and sculpt, compose and write.
To think of those who’ll be here three months hence,
who’ll fell just as we do, and find it hard
believing that emotions so intense

can be so commonplace, is to regard
those mysteries as if with second sight.
It is to sense an elemental rhyme
of  soul and soul, to feed a river flow
between our hearts and those we’ll never know.

 

 

RỜI KHỎI HỘI NGHỆ SĨ

Đường tình dựa vào sự ngẫu nhiên và đường nhận
biết về gia đình và nhà ở có thể tuôn
chảy như một dòng suối qua vài tấm lòng di
chuyển từ những nơi chốn sinh quán đa dạng bởi
những chọn lựa của người xa lạ, vi phạm mọi

nhận biết trí tuệ. Nếu tất cả chúng ta đã
ở đây vào những thời điểm khác nhau chúng ta
tạo thành những cam kết khác nhau vẽ những đôi
mắt khác và viết những bài thơ khác và tôi
biết những tình bạn tôi đã có với những người

tôi chưa một lần gặp mặt. Chấp nhận như thế.
Nghe những giai điệu ngọt ngào, và không nghe những
giai điệu chưa một lần hát lên trừ ra nơi
trí tưởng chúng ta. Nơi yêu mến này nhắc chúng
ta thế giới bao la làm sao, và nhỏ bé

làm sao phần thương mến của chúng ta, và tại
sao những bí mật lôi cuốn thúc đẩy chúng ta
vẽ tranh, tạc tượng, sáng tác và viết. Để nghĩ
về những người sẽ ở đây ba tháng từ lúc
này, ai sẽ cảm thấy như chúng ta, và thấy

khó tin rằng những tình cảm cuồng nhiệt có thể
quá bình thừơng, để nghĩ là quan tâm tới những
bí mật đó như thế nào với tầm nhìn lần
thứ hai. Để nghĩ là cảm nhận một vần cơ
bản của linh hồn này tới linh hồn khác, nuôi

dưỡng một dòng sông trôi giữa trái tim của chúng
ta và những thứ chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết.

 

 

 

___________________________________

Tiểu sử
Bruce Bawer
Sinh năm 1956, là một nhà thơ và phê bình sống tại New York City. Những bài viết của ông xuất hiện trên The New Criterion, The wall Street Journal, The American Scholar, The nation, The Hudson River, và nhiều tạp chí định kỳ khác. Ngòai tác phẩm thơ, Coast to Coast, ông còn xuất bản, The Middle Generation, Diminishing Fiction, The Aspect of Eternity, A Place at the Table...

 

 

Last modified on 05/22/2012 8:00 PM © 2004 2012 www.thotanhinhthuc.org.