Tôi vẫn thường đến đó
mỗi buổi chiều... để nghe
thời gian bước đi từng
bước chậm rải, để nhìn
những vạt nắng cuối ngày
chưa nở tắt... Không gian
ở đây thật yên tĩnh.
Và chiều nay, tôi chợt
nhận ra mùa thu đã
về... Bây giờ đã là
mùa thu, em đã không
còn là em của ngày
xưa, dù đất trời vẫn
vậy, dù tôi vẫn là
tôi của một thời yêu
em tha thiết. Sợi dây
tình mong manh không đủ
sức buộc chặt hai người.
Nỗi đau đã nguôi ngoai
nhưng niềm tiếc nhớ vẫn
không phai... Con đường tôi
về xào xạc lá vàng
rơi... Tôi lại hình dung
dáng em của một thời...
HOME